Chương 249

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 249

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ở nhà bận rộn mấy ngày, tối ngày mồng năm, Yến Tuyền và Tống Thanh Dương thu dọn đồ đạc xong, dẫn theo Hoa Thái Tuế và Dương Kế Nguyệt lên đường đến Lân Châu.
Trong truyền thuyết Lân Châu là nơi thụy thú kỳ lân sinh ra, non xanh nước biếc, địa linh nhân kiệt, đã sản sinh ra không ít phú thương giàu có, quý nhân đạt quan, có vài người vì phong thủy mà còn cố ý chuyển phần mộ tổ tiên của mình đến nơi này. Vậy mà lúc này đích thân đến địa giới Lân Châu lại không cảm nhận được linh khí dư thừa, ngược lại loáng thoáng cảm thấy tràn đầy tử khí. Phải biết hiện tại là mồng năm tháng giêng, nơi nào cũng đều là bầu không khí hân hoan vui vẻ, Lân Châu nơi này chẳng những không có bầu không khí vui mừng mà còn có tràn ngập tử khí, quả nhiên là có gì đó không đúng.
Lúc này trời đã muộn, cổng thành Lân Châu còn chưa mở, Dương Kế Nguyệt không thể về nhà, đúng lúc nàng ta cũng muốn biết rốt cuộc am Tĩnh Khê đã xảy ra chuyện gì, vì thế đi cùng đám người Yến Tuyền đến am Tĩnh Khê.
Trong am Tĩnh Khê yên tĩnh không một tiếng động, tiếng bước chân bọn họ giẫm lên tuyết cũng tỏ ra hơi chói tai.
Tống Thanh Dương để Hoa Thái Tuế có thị lực tốt vào ban đêm đi trước dò đường cho bọn họ.
Bọn họ đi vào bằng cửa sau, đi qua nhà bếp, nhớ đến chuyện không đúng trước đó Dương Kế Nguyệt có nhắc đến bèn vào xem thử.
Phòng bếp vẫn giống như mấy ngày trước, chỉ là mấy thứ đồ bên trong đã thối rữa hơn.
“Những thứ này cũng đã bị ăn mất tinh phách, cho nên dù trời lạnh như vậy chúng vẫn thối rữa nhanh như thế.”
“Tinh phách là gì?” Yến Tuyền chưa từng nghe đến cách nói này.
“Đã từng nghe nói đến quỷ thần ngửi hương, người phàm ăn thịt chưa? Quỷ thần ngửi hương, ăn là mùi của đồ ăn, cũng chính là tinh phách, người phàm thì phải ăn chúng vào trong bụng.”
“Chẳng lẽ ở tất cả người bên trong am Tĩnh Khê đều chết cả rồi?”
Nói tới từ “chết”, Yến Tuyền vô thức hạ giọng xuống, rõ ràng đã gặp nhiều quỷ như vậy nhưng ở trong đêm tối nói tới chữ này vẫn không nhịn được mà sợ hãi.
Dương Kế Nguyệt cũng vậy, phải ôm chặt cánh tay Yến Tuyền mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
“Nếu bọn họ đều đã chết thì làm sao còn có thể đi lại giống như người sống?” Dương Kế Nguyệt khẽ hỏi.
“Có rất nhiều cách khiến thi thể hành động tự nhiên, tạm thời chưa thể đưa ra kết luận. Chúng ta đến chỗ tượng Phật xem thử đi.”
Từ hậu viện đi về phía trước là bảo điện Đại Hùng, trong điện có một ngọn đèn dầu nho nho, bên trong tất cả lư hương lớn nhỏ đều đốt rất nhiều hương, giống như Dương Kế Nguyệt đã nói trước đó, tượng Phật bị cái yếm ngâm máu che phủ đầu, mấy ni cô thân thể trần truồng không ngừng uốn éo cơ thể bên cạnh tượng Phật, dùng thân thể mềm mại cọ lên khắp các chỗ trên tượng Phật, còn không ngừng nói mấy lời dâm đãng, vừa quỷ dị lại sắc tình.
“Bọn họ là đang phá Phật pháp của tượng Phật.” Tống Thanh Dương thì thầm bên tai Yến Tuyền, Phật gia có năm giới: không sát sinh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, không uống rượu, nếu đoán không nhầm thì cái yếm trên đầu tượng Phật được ngâm trong rượu hòa lẫn với máu.
“Xem ra kẻ đứng sau không đơn giản chỉ là giết người mà còn muốn phá hủy vận may và phong thủy của am Tĩnh Khê.”
“Nhổ cỏ tận gốc? Như này cũng độc ác quá rồi.”
“Suỵt! Trước hết đừng vội, nếu ta không nhìn nhầm, những ni cô này đều đã bị biến thành con rối người sống. Con rối người sống chính là thuật độc ác và tàn nhẫn nhất trong thuật con rối, đầu tiên là lợi dụng nam nữ giao hợp, trong lúc cao trào, nguyên dương giải phóng lập tức rút sinh khí của người đó ra, đảm bảo thân xác của người đó còn nguyên vẹn, sau đó làm phép điều khiển thể xác và linh hồn của xác chết.
Con rối được làm theo cách này có ký ức lúc còn sống, có thể hoàn thành chỉ thị theo thói quen lúc còn sống, có thể dễ dàng dung nhập vào cuộc sống của con rối lúc còn sống, sẽ không dễ dàng bị người ta Phật hiện ra manh mối.
Nếu muốn biết đó có phải là một con rối người sống hay không thì có thể châm hương, quỷ thần ngửi hương, hoặc là rạch da của bọn họ. Con rối người sống chỉ có xương và da còn có thể duy trì dáng vẻ khi còn sống, máu thịt bên trong sẽ dần dần thối rữa.
Nhưng cho dù bị Phật hiện cũng rất khó giải quyết, con rối người sống đao chém không chết, cho dù bị chém đầu cũng vẫn có thể hoạt động, chỉ có dùng lửa thiêu hủy sạch sẽ, hoặc là giải quyết ngọn nguồn là thầy múa rối, như vậy thuật con rối mới mất hiệu lực.”
“Phải làm thế nào mới tìm được thầy múa rối?”
Tống Thanh Dương lắc đầu, với manh mối hiện tại tạm thời vẫn chưa tìm ra thầy múa rối.
“Sư thái chủ trì từng hạ lệnh phong tỏa sơn môn, nhất định bà ấy đã Phật hiện ra manh mối gì, chúng ta vào phòng bà ấy xem thử, nói không chừng lại có Phật hiện mới.”
Mấy người trở lại hậu viện, tìm đến trước cửa chỗ ở của sư thái chủ trì, nhìn xuyên qua khe cửa thấy sư thái chủ trì đang nằm trên giường, trong bóng tối cũng không nhìn thấy mặt, may mà có Hoa Thái Tuế ở đây, nó Phật hiện sư thái chủ trì cũng không ngủ mà là đang trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm lên mái nhà.
Cũng đúng, người chết đâu thấy buồn ngủ.
Tống Thanh Dương bảo Hoa Thái Tuế dụ sư thái chủ trì ra ngoài.
Hoa Thái Tuế hiểu ý, cố ý gây ra tiếng động, sư thái chủ trì vèo một cái bật dậy từ trên giường, sau đó đuổi ra bên ngoài.
Tận dụng thời cơ này, ba người vội vàng tiến vào lục soát.
Trên bàn đọc sách, Yến Tuyền Phật hiện một cuốn sổ tay tu hành viết tay, bên trên ghi lại những chuyện sư thái chủ trì gặp được trong lúc tu hành, bên dưới cuốn sổ tay là một quyển miếu ký, ghi lại việc chọn địa điểm xây dựng am Tĩnh Khê, quá trình xây dựng và quy định trong miếu.
Còn chưa kịp tìm thêm thì sư thái chủ trì đã quay lại, ba người vội vàng khôi phục căn phòng trở lại trạng thái ban đầu rồi rời đi.
Sau khi rút lui ra ngoài am Tĩnh Khê, xác nhận xung quanh mình không có nguy hiểm gì, Yến Tuyền bắt đầu đọc cuốn sổ tay tu hành của sư thái chủ trì.
Lật đến một năm gần đây, trên đó viết: “Năm Tấn Hòa năm mươi mốt, thu tháng tám, gần đây ngồi tĩnh tọa nhưng mãi vẫn không thể tĩnh tâm, hỏi xin Phật tổ nhận được một quẻ hung, kiếp nạn lớn của am Lăng Vân giáng xuống. Lại xin thêm một quẻ nữa hỏi xin giải pháp, vẫn là quẻ hung, cửu tử vô sinh*, Phật cũng khó thoát. Vì tránh tai họa, am Tĩnh Khê đóng cửa sơn môn, cả am lánh đời.”
*Cửu tử vô sinh: chín phần chết không một phần sống.
Ngón tay Yến Tuyền khẽ run, lật sang trang khác.
“Biết có lớn nạn, lòng người hoang mang lo sợ, chỉ có tiểu đồ Thiên Minh không sợ. Trẻ con không phiền lo, nghé con mới sinh không sợ hổ, ai ngờ kiến bu thành đàn, chuồn chuồn bay thấp, nhện thu tơ, yến bay lượn, đều là dấu hiệu sắp có mưa lớn trên núi.”
“Năm Tấn Hòa năm mươi mốt, đông tháng mười, trong lòng ta run rẩy bất an, ban đêm không ngủ được, ngồi tĩnh tọa cả đêm cầu được an lòng. Một đêm, tiểu đồ Thiên Minh ôm một bức tranh tới, bức tranh này mới đẹp làm sao, nhìn mà như thấy Phạn âm bên tai, giống như có Phật đà đang khẽ niệm kinh bên tai, nghe vào khiến người ta cảm thấy thư thái vui vẻ, không còn ưu sầu gì nữa.
Thứ này từ đâu đến? Thiên Minh nói là lần trước đi hóa duyên được một công tử văn nhã tặng cho, Ngọc Khê sư tỷ thấy nó thú vị nên đã lén giữ lại, hôm nay thấy sư thái khổ não, nguyện dâng bức tranh quý lên giúp sư thái nhẹ lòng.
Có được bức họa này, treo trong phòng, ngày đêm dâng hương khấn cầu, thành tâm làm Phật tổ cảm động, từ trong tranh nhẹ nhàng giáng xuống nhân gian, ban cho đệ tử Phật pháp lớn thừa, phép song tu mật thừa vô thượng, tức thân thành Phật, bước lên thế giới cực lạc, vui thay mừng thay.”
“Sư thái chủ trì này cũng quá bất cẩn rồi! Bức tranh kỳ lạ như vậy cũng không hoài nghi.” Yến Tuyền kéo Tống Thanh Dương đến xem.
Tống Thanh Dương đang ở bên cạnh đọc miếu ký của am Tĩnh Khê, cũng đang đọc mà nhíu mày, bị nàng kéo một cái hoàn hồn tiến tới bên cạnh nàng xem thử.
“Đúng là có gì đó không ổn, không chỉ là thái độ của sư thái chủ trì với bức tranh mà còn có chỗ này.” Tống Thanh Dương dùng ngón tay chỉ: “Một khi giao hợp sẽ bị biến thành con rối, sao có thể ghi nhớ được những chuyện này? Rõ ràng đoạn phía sau này có người cố ý viết để đánh lừa người khác.”
“Nếu không phải là tranh thì có thể là gì? Bên trong am Tĩnh Khê đều là ni cô, lấy đâu ra nam nhân? Cho dù có, đám người sư thái chủ trì bọn họ cũng dễ gì làm chuyện kia với kẻ đó?”
“Đây chính là chỗ kỳ lạ, có lẽ chúng ta còn phải vào am Tĩnh Khê một chuyến.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận