Chương 249

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 249

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ôn Diệc Tư gật gật đầu, trước khi đi vào với lão viện trưởng anh còn mở miệng: “Sao anh tìm được nơi này?”
“Ngoại trừ nơi này, em còn có thể đi đâu được nữa?”
Vẻ mặt Khanh Cam Văn hơi lạnh lùng: “Lần sau không thể tùy tiện tắt máy như vậy.”
Ôn Diệc Tư nhìn trái nhìn phải, nói sang chuyện khác: “Dường như điều kiện ở đây đã được cải thiện rất nhiều, có người quyên tiền ư?”
Lão viện trưởng bật đèn pin kiểu cũ, dẫn theo đám người đi xuyên qua cái sân được đặt không ít thiết bị mới, nói: “Đúng vậy, có một người hảo tâm quyến rất nhiều tiền cho chỗ chúng ta, còn thường gửi đồ vật tới nữa.”
“Là người nào vậy?”
“Cô gái ấy không cho người ta nhắc tới tên.”
Lão viện trưởng đẩy cửa lớn ra, dẫn bọn họ vào trong.
Trên lò có đặt quần áo còn chưa được khâu vá lại, trong phòng ánh sáng hơi mờ, trên bóng đèn tiết kiệm năng lượng có giăng đầy tơ nhện màu đen.
“Hai đứa ngồi xống đây nói chuyện đi, để ông đi đốt lửa.”
– Trước khi đi, lão viện trưởng còn lầm bầm lầu lầu: “Cô bé kia thật sự rất đẹp, là cô bé xinh đẹp nhất mà ông từng gặp, hệt như một tiểu công chúa.”
Ôn Diệc Tư đột ngột ngẩng đầu nhìn bóng dáng lão viện trưởng rời đi, đôi mắt thật lâu không chớp lấy một chút.
Khanh Cam Văn ngồi xuống bên cạnh lò sưởi. Sau khi bình phục lại, anh mới nói với Ôn Diệc Tư: “Diệc Tư, kế tiếp em có dự định gì? Có thể nói cho anh biết không?”
Bị gọi tên, Ôn Diệc Tư cúi đầu chớp chớp đôi mắt khô khốc, lắc đầu.
“Em chưa có dự định gì.”
“Nhưng dù sao cũng phải có một nơi để đặt chân chứ.”
Ôn Diệc Tư vuốt hoa văn trên bàn, nói tiếp: “Hôm nay em đã hàn huyên rất lâu với viện trưởng, bên ông ấy hiện rất thiếu hộ công.”
Khanh Cam Văn nuốt nước bọt: “Nhưng sang năm em phải thi lớn học rồi.”
Ôn Diệc Tư lại lột lột lớp da của khăn trải bàn cũ kỹ: “Như bây giờ cũng khá tốt.”
Hai người đều trầm mặc thật lâu. Khanh Cam Văn thấy dưới ống tay áo của Ôn Diệc Tư lộ ra một đoạn dây thừng màu đen, lại mở miệng: “Em lại bắt đầu cột dây giày lên cổ tay.”
Anh cúi đầu nhìn, mặt không cảm xúc kéo ống tay áo xuống một chút.
Khanh Cam Văn duỗi tay cởi dây giày kia xuống, tịch thu: “Dùng dây giày thắt cổ sẽ rất đau, không cần nghĩ tới chuyện đấy.”
“Diệc Tư, em hoàn toàn có thể rời khỏi hoàn cảnh mà em không thích, muốn ở chỗ này bao lâu cũng được. Nhưng hiện tại, cảm xúc của em thật sự không đủ ổn định. Bắt đầu từ ngày mai, em phải bắt đầu uống thuốc lại, được không?”
“…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận