Chương 249

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 249

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Em Khóc Cái Gì
Anh ấy vừa nghĩ tới việc Kiều Sở Sở từng chết dưới acid sulfuric và những nhát chém lung tung là lòng bàn tay lập tức chảy ra một lớp mồ hôi mỏng, cả hít thở cũng cảm thấy khó khăn: “Hôm nay không có chuyện gì quan trọng hơn việc em ấy vui vẻ.”
Bùi Du Xuyên giật mình một cái, nghĩ tới chuyện Kiều Sở Sở mới trải qua vừa rồi thì cũng im lặng.
Người nhà họ Bùi đứng bên dưới sân khấu, nhìn Kiều Sở Sở ở bên trên.
Kiều Sở Sở đứng bên cạnh Vi Sinh Biệt Hạc, đưa cái kéo cho anh ta.
Vi Sinh Biệt Hạc cắt bóng bay con số, nhìn nó bay lên, lại hạ xuống một bóng bay con số mới.
Kiều Sở Sở vui cho anh ta từ tận đáy lòng: “Sinh nhật vui vẻ anh Biệt Hạc!”
Khóe miệng Vi Sinh Biệt Hạc mơ hồ cong lên, trong đôi mắt màu trà đều là cô.
Bùi Bất Tiện nhìn thấy cảnh tượng trai tài gái sắc này đột nhiên òa khóc, che miệng rưng rưng nước mắt: “Hu hu hu…”
Sáu người anh trai ghét bỏ nhìn về phía anh ấy: “Em khóc cái gì?”
Hai mắt Bùi Bất Tiện đẫm lệ mờ mịt: “Em không dám tưởng tượng nếu có một ngày Kiều Sở Sở yêu người khác, đứng trên sân khấu mặc áo cưới ở bên người đàn ông khác, em sẽ có cảm giác thế nào.”
Khóe miệng sáu người anh trai giật giật, trăm miệng một lời: “Em ngốc hả? Không có ngày đó đâu.”
Bùi Bất Tiện thút tha thút thít nhìn về phía bọn họ: “Vì sao, em ấy chưa từng thích chúng ta, lỡ như em ấy động lòng với người khác thì sao? Lỡ như em ấy lấy cái chết ép buộc để gả cho người đó thì sao?”
Mấy anh trai: “?”
Kiều Sở Sở chú ý tới bảy người bọn họ, vui vẻ nhấc váy đi về phía bọn họ: “Anh!”
Bảy người giương mắt nhìn cô.
Trên người cô được phủ ánh sáng sân khấu, tâm trạng không còn bực bội, nở nụ cười chạy về phía bọn họ: “Các anh không biết vừa rồi em ngóng trông các anh tới bao nhiêu đâu!”
Bùi Uyên nhìn Kiều Sở Sở nhấc váy chạy tới, đồng tử hiện lên ánh sáng như vụn vàng, nói ra đáp án: “Sẽ không có một ngày như vậy.”
Anh ung dung vươn tay về phía Kiều Sở Sở: “Anh là người cầm lái nhà họ Bùi, em ấy sẽ không gả cho ai hết, anh nói lời giữ lời.”
Kiều Sở Sở nhảy xuống sân khấu, vững vàng rơi vào trong ngực anh.
Anh ôm chặt eo cô, sau khi ôn hòa vỗ vỗ cô thì giao cô cho Bùi Triệt.
Bùi Triệt rất cẩn thận quan sát cô: “Em có ổn không?”
Kiều Sở Sở thở ra một hơi: “Vốn dĩ không ổn lắm, nhưng nhìn thấy các anh, trong lòng em dễ chịu hơn nhiều rồi.”
Bùi Du Xuyên chen lên, giấu lo lắng trong đáy mắt, cười xấu xa nói: “Kiều Sở Sở, không có bọn anh ở đây là không được đúng không?”
Cô từ chối cho ý kiến: “Chứ sao, trường hợp lớn như vậy không có các anh làm chỗ dựa, em không ổn chút nào.”
Kiều Sở Sở thần bí chớp mắt: “Chủ yếu là có mặt các anh, em sẽ cảm thấy thả lỏng, có cảm giác gia đình.”
Kiều Sở Sở nói xong thì thay đổi sắc mặt, che miệng.
[Ôi chao, nói vậy được không? Bọn họ sẽ không ghét bỏ mình chứ? Sẽ không cảm thấy mình lại có tình cảm với bọn họ mà ghét bỏ mình chứ!]
Bùi Phong Lộng dở khóc dở cười sờ đầu cô, trong mắt đều là đau lòng: “Em là như vậy đấy, vừa tới trường hợp lớn là câu nệ, vậy nên mỗi lần tham gia họp lớp kiểu gì bọn anh cũng phải có một người đi chung với em.”
Bùi Mộc và Bùi Từ đẩy Bùi Phong Lộng ra, đứng hai bên của cô, ân cần nói với cô: “Hai bọn anh thì khác, hai bọn anh là hai người.”
Bùi Bất Tiện đỏ mắt nhét con chó vào ngực Kiều Sở Sở: “Anh còn có một con chó.”
Kiều Sở Sở ôm Westie, trái tim đã sắp tan chảy, giơ chó lên cao, nhìn vào đôi mắt nhỏ đen kịt của nó vui vẻ nói: “Không có các anh cũng được, để lại cún con cho em đi, cún con vĩnh viễn trung thành vĩnh viễn yêu em!”
Bảy người nhíu mày, đồng thanh nói: “Ai nói chỉ có cún con?”
Kiều Sở Sở sững sờ, nhíu mày suy nghĩ một chút: “Cũng đúng, mèo con cũng vậy.”
Bảy người: “?”
Lâm Thanh gạt bảy người ra, ôm vai Kiều Sở Sở: “Sở Sở, cảm giác thế nào, tâm trạng tốt không?”
Tâm trạng của Kiều Sở Sở không tệ: “Tốt hơn nhiều rồi! Chị thì sao? Chuyện trong nhà chị đã giải quyết xong chưa?”
Lâm Thanh cười không để ý: “Cha chị có chết cũng không thừa nhận mình phái người tới giết chị, nhưng chị lại tìm được súng trong tay vệ sĩ của ông ta, cha chị lại nói nó dùng để bảo vệ an toàn cho chị.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận