Chương 249

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 249

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

248 Ghen ghét 3
Cảm giác nóng rát gai gai theo cuống họng đi xuống.
Ánh đèn trên vườn hoa sân thượng mê ly, khiến cho vẻ sắc bén trên gương mặt người đàn ông càng rõ ràng.
Nhìn thấy yết hầu anh ta chậm rãi nuốt xuống, cuối cùng trong đáy mắt của Trịnh Lam ngồi ở ghế sofa bên cạnh cũng toát ra ý cười, giống như thúc đẩy được một chuyện rất tốt.
Chẳng qua cô ta cảm thấy rất kinh ngạc với Chu Thấm thay đổi thái độ từ chối hôm qua, cô ta quay đầu nhỏ giọng hỏi Chu Thấm “Sao em lại nghĩ thông suốt thế? Con nhóc nhà em nghĩ rất thoáng.”
Vốn dĩ phương thức thúc đẩy giữa hai người yêu nhau chính là dùng thủ đoạn, say rượu mất lý trí càng thêm thích hợp hơn.
Nhưng cố tình hôm qua con nhóc này rất xấu hổ, đánh chết cũng không đồng ý, nói tỉnh dậy người kia sẽ tức giận.
Chuyện này có gì mà tức giận, cầu còn không được nữa là, Trịnh Lam cười lắc đầu, Lục Nhất Hoài anh ta còn có thể làm liễu hạ huệ chắc,
Đường cong trên khóe môi người phụ nữ tuyệt đối là mập mờ, Chu Thấm lại gian nan nở một nụ cười.
Cô ta không biết nên nói như thế nào, cũng tuyệt đối không có khả năng nói ra.
Buổi sáng cảnh tượng đâm vào mắt người ta trong rừng cây kia, người đàn ông nhiều ngày khác thường mờ mịt, thậm chí buổi chiều chuẩn bị cùng cô ta kê gối nói chuyện và thâm ý, cuối cùng đã hoàn toàn tỉnh ngộ.
Chu Thấm hiểu anh ta muốn nói gì.
Có lẽ nên sớm hiểu mới đúng.
Từ khi Lâm Chi Nam lần đầu xuất hiện trong cuộc sống của cô ta, chưa bao giờ nhìn thấy người đàn ông kia toát ra vẻ mặt như thế, cô ta nên sớm hiểu.
Nhưng sao cô ta có thể đồng ý.
Vì thế nhân lúc trước khi Lục Nhất Hoài chưa mở miệng, Chu Thấm bèn vội vã tìm lý do chuyển hướng, anh ta luôn luôn kính trọng thầy Chu, cô ta thường xuyên dùng cơ thể ốm yếu viện cớ, lén lút chờ đợi yêu thầm năm năm, còn cả anh ta đã đồng ý rồi, sau này sẽ chăm sóc thật tốt cho cô ta, cho dù là áy náy hay là trách nhiệm.
Chuyện này cô ta tuyệt đối không có khả năng đồng ý.
Chu Thấm nhịn xuống nước mắt không cam lòng “Chị Lam, anh Nhất Hoài…”
Trịnh Lam không hiểu.
“Tính cảnh giác của anh ấy rất cao.” Cô ta giống như mang theo xúc động sinh tử, lại lo lắng chuyện thất bại “Nếu như anh ấy phát hiện ra thì phải làm sao?”
Nhìn cô ta lo lắng, Trịnh Lam bật cười một tiếng “Em cho rằng chị cho anh ta uống gì?”
Lần này đến lượt Chu Thấm sững sờ.
Trịnh Lam quay đầu nhìn người đàn ông đang đánh bài, anh ta giống như vô ý lớn sát tứ phương, ngồi bên cạnh làm quần chúng, không quan tâm thắng thua.
Vẻ mặt miễn cưỡng, lông mày buông xuống, mang theo mấy phần hững hờ.
Trịnh Lam nói “Thứ kia là trợ ngủ tuyệt hảo, để anh ta ngủ rất sâu.”
“Lúc con người đần độn u mê, có lẽ càng tuân theo du͙c vọng của mình.”
Cô ta dặn dò “Thẻ phòng đừng làm mất, đó là thứ chị vất vả lắm mới lấy được ở chỗ lễ tân.”
Chu Thấm cắn môi khẽ gật đầu, che giấu trong lòng hò hét.

Bình luận (0)

Để lại bình luận