Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cột Cờ Bệnh Viện
“Anh điên thật rồi, Chiến Lược! Đây là bệnh viện! Y tá sẽ vào bất cứ lúc nào!” Diệp Sương cố gắng đẩy hắn ra, nhưng hắn ôm nàng quá chặt.
“Anh không quan tâm!” Chiến Lược đang ở trạng thái kích động tột độ. Hắn vừa tìm lại được nàng, nàng vừa thú nhận tình cảm, và nàng vừa mới liếm tai hắn. Lý trí của hắn đã bay đi đâu mất. “Đạn đã lên nòng rồi! Em mà không giúp anh bắn ra, anh sẽ nghẹn chết!”
“Nhưng anh đang gãy xương!” Nàng tuyệt vọng chỉ vào cái chân đang treo lơ lửng.
“Đồ ngốc!” Chiến Lược gắt lên, hắn gần như muốn nhảy dựng lên. Và hắn làm thật. Hắn chống một tay xuống giường, nhấc cái mông lên. “Gãy xương bàn chân! Là cái ngón chân! Động chân thì sợ cái gì? Anh vẫn còn một chân lành lặn mà!”
Hắn dùng cái chân lành lặn còn lại, nhảy lò cò xuống giường, vẫn không quên kéo theo nàng.
Diệp Sương hoảng hốt. “Anh… anh làm gì vậy?”
“Mau lên! Sang phòng vệ sinh!” Hắn ra lệnh, mặt đỏ bừng. “Em mà không giúp anh, y tá vào bây giờ, thấy tôi dựng cột cờ chào họ à? Em vui lắm sao?”
Diệp Sương nhìn hắn, một ngôi sao điện ảnh hàng đầu, ảnh đế tương lai, giờ đang nhảy lò cò bằng một chân, quần bệnh nhân xộc xệch để lộ ra “cột cờ” đang dựng đứng, nàng không biết nên khóc hay nên cười.
“Em thua anh rồi,” nàng thở dài, đành phải dìu hắn, làm cái nạng bất đắc dĩ.
Phòng vệ sinh VIP còn lớn hơn phòng ngủ của nàng. Ngay khi cửa vừa đóng lại, Chiến Lược đã ép nàng vào tường.
“Chết tiệt,” hắn lầm bầm. “Xương thì gãy mà con cặc vẫn cứng được!”
“Anh… anh nhẹ thôi…”
“Anh thấy em một giây là anh cứng rồi!” Hắn gầm gừ. Bàn tay hư hỏng của hắn không còn ở trên vai nàng nữa. Nó trượt xuống, luồn vào bên trong áo nàng, và nắm trọn lấy một bên vú.
“A…” Diệp Sương rên rỉ. Bàn tay hắn nóng rực.
“Nhớ nó chết đi được,” hắn thì thầm, bàn tay bắt đầu xoa nắn. “Nhớ cả cái lồn dâm đãng của em nữa.”
Hắn cúi xuống, hôn nàng ngấu nghiến. Một tay bóp vú, tay kia bắt đầu lần mò xuống dưới, kéo khóa quần của nàng.
Diệp Sương biết, hôm nay, nàng chạy không thoát. Mà có lẽ, nàng cũng không muốn chạy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận