Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đợi khi anh làm xong việc đi ra, thời gian đã là chín giờ mười tối.

Anh nhìn vào điện thoại di động, từ lúc anh gửi giọng nói kia đi, Bạch Lê vẫn chưa phản hồi lại.

Anh đeo tai nghe lên, vừa chạy dọc theo hướng của tiểu khu Đông Tân, vừa gọi điện thoại cho Bạch Lê, lần thứ nhất gọi không có ai trả lời, lần thứ hai gọi cũng không có ai trả lời.

Anh kiên trì gọi tiếp cuộc gọi thứ tư, cuối cùng Bạch Lê cũng nghe máy.

“Ăn cơm chưa?” Anh hỏi.

Giọng nói của anh trong tai nghe đặc biệt từ tính, Bạch Lê chà xát cái lỗ tai tê dại của cô, giọng cô rất nhỏ: “… Ừm.


“Vừa mới làm những gì?”
“… Bôi thuốc cho mèo.

Điện thoại di dộng lại có một người khác gọi đến, Thẩm Ám liếc nhìn cuộc gọi hiển thị trên đồng hồ đeo tay và nói với Bạch Lệ: “Anh phải nhận điện thoại.


Là Vạn Quân gọi đến.

Hắn hẹn anh tối mai cùng nhau ăn cơm và nói rằng Hổ Tam cũng ở đây.

Thẩm Ám nghe rõ: “Anh Vạn, anh không cần hao tâm tổn trí, ngày mai tôi nhất định sẽ đến đúng giờ.


Anh không gọi lại cho Bạch Lê, mà chạy hơn hai mươi phút cho đến khi đến dưới tòa nhà hai mươi của tiểu khu Đông Tân.

Lúc này anh mới đứng lại gọi điện thoại cho Bạch Lê.

Thời tiết khô nóng, anh lại chạy lâu như vậy, cả người anh toàn là mồ hôi, giọng nói mang theo hơi thở hổn hển: “Anh đang ở dưới nhà của em.


Bạch Lê sửng sốt, bối rối hỏi: “… Vì, vì sao?”
Thẩm Ám mỉm cười: “Em nói vì sao?”
“Em, em không biết.

” Bạch Lê hoảng loạn đi đến cửa sổ nhà bếp, nhìn xuống dưới, quả nhiên cô thấy trong bóng tối dường như có bóng của một người đang đứng.

“Trung Thu em không về nhà sao?” Thẩm Ám lấy ra một điếu thuốc, châm lửa, chậm rãi nhả khói ra.

“Không, sẽ không trở về.

” Bạch Lê nhỏ giọng nói.

“Đến lúc đó, anh sẽ dẫn em đi chơi.

” Anh cắn điếu thuốc, giọng nói mơ hồ khàn khàn, nhưng đặc biệt hấp dẫn.

“Không, không cần, em không muốn đi ra ngoài.

” Lỗ tai Bạch Lê ngứa ngáy, giọng nói run rẩy.

“Vào ngày kia, anh sẽ đến đón em.

” Anh khẽ cười, hoàn toàn không quan tâm đến sự từ chối của cô, cắn thuốc lá, giọng nói trầm thấp, mang theo sự im lặng: “Nhà em có nước không? Anh khát.


Bạch Lê không nghe hiểu lời nói của anh, anh rõ ràng muốn cô xuống dưới gặp mặt anh.

Cô cắn môi, khẩn trương đến mức lỗ chân lông toàn thân cũng muốn nổ tung: “… Em, em đặt ở cửa, anh tự mình lấy.


Cổ họng Thẩm Ám tràn ngập tiếng cười: “Được.


Nói xong, anh nhanh chóng đi lên tầng ba, tốc độ của Bạch Lê nào có nhanh bằng anh, cô luôn là uống nước sôi để nguội, vừa lấy ly giấy mới ra, rót một ly nước, cô mới mở cửa ra là đã nhìn thấy người đàn ông đứng trước cửa nhà, cô sợ tới mức vừa lui về phía sau vừa nhỏ giọng kêu lên.

Cô ở nhà tự nhiên sẽ không đội mũ, cũng không đeo kính râm và khẩu trang, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô toàn bộ lộ ra trước mặt người đàn ông, đôi mắt xinh đẹp sợ hãi mở to, bên trong là con ngươi đen trắng rõ ràng, sạch sẽ và trong suốt.

Cô mặc quần áo ở nhà, một bộ quần áo dài tay màu trắng, mái tóc đen dài xõa trên vai, khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay của cô càng thêm động lòng người.

Thẩm Ám chỉ đứng ở đó không nhúc nhích, đáy mắt mỉm cười nhìn cô: “Nước, đưa cho anh.


Bàn tay của Bạch Lê run rẩy dữ dội, khi cô đưa qua, mu bàn tay bị nước bắn tung tóe.

Cô cụp mắt xuống không dám nhìn anh, Thẩm Ám nhận lấy ly nước, ừng ực hai hớp lập tức uống xong, khi đưa cái ly trả lại cho cô thì anh đột nhiên nắm lấy tay cô.

Thân thể của Bạch Lê run rẩy, cô không dám nhìn anh, đôi mắt vô cùng hoảng loạn và bất lực.

Thẩm Ám kịp thời buông tay: “Anh đi đây, em nhớ đóng cửa lại.


Anh lùi về sau mấy bước, chủ động đóng cửa lại, sau đó mới dựa vào cửa nhẹ nhàng gõ một cái: “Khóa trái chưa?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận