Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Oan Gia Ngõ Hẹp
“Em phải ra ngoài hít thở không khí đây, anh có đi theo không thì bảo?” Vân Nam Nam ngoái đầu lại, ném một câu cộc lốc rồi chạy biến.
Bùi Trì đang nằm hưởng thụ dư âm chiến thắng, tâm trạng phơi phới, thấy cô bỏ chạy cũng lồm cồm bò dậy đuổi theo. Chọc ghẹo cô nàng này đúng là thú vui tao nhã nhất đời anh.
Bên ngoài trời âm u, gió thu thổi phần phật lạnh thấu xương. Vân Nam Nam lúc nãy vội quá, chạy ra ngoài với bộ dạng “thiếu vải”, Bùi Trì đuổi kịp, vội vàng trùm cái áo khoác to sụ của anh lên người cô, bọc cô lại kín mít như cái kén tằm. Vân Nam Nam sợ anh nhắc lại vụ thư tình nên im re, ngoan ngoãn để anh sắp đặt.
Nhưng, đời không như mơ. Vừa bước ra khỏi cửa được vài bước, cô đã hối hận xanh ruột. Lý do? Cô đụng ngay phải cái bản mặt đáng ghét của “tình địch hụt” Thẩm Lai.
Vân Nam Nam muốn độn thổ. Cô đang trong tình trạng thảm hại nhất: đầu chưa gội bết bát, mặt mộc nhợt nhạt, quần áo thì xộc xệch do Bùi Trì vơ đại đắp lên người. Trông cô chẳng khác gì con mẹ mướp bán cá ngoài chợ.
Cô lén lút véo mạnh vào hông Bùi Trì một cái đau điếng, thầm rủa xả: “Tại anh cả đấy, đồ khốn!”
Trái ngược với bộ dạng nhếch nhác của Vân Nam Nam, Thẩm Lai đứng đối diện trang điểm kỹ lưỡng, tóc xoăn bồng bềnh, đi giày cao gót 8 phân, toát lên vẻ sang chảnh ngời ngời. Cô ta mỉm cười xã giao, bắt đầu ôn nghèo kể khổ chuyện xưa với Bùi Trì.
“Ôi, đúng là hai người rồi. Tôi còn tưởng mình nhìn nhầm,” Thẩm Lai tỏ vẻ ngạc nhiên.
Vân Nam Nam mặt lạnh tanh, trong lòng gào thét: “Nhầm cái đầu cô, làm ơn biến giùm đi má ơi!” Cô lại véo tay Bùi Trì thêm phát nữa, nhưng anh vẫn tỉnh bơ, lịch sự chào hỏi lại người cũ.
Vân Nam Nam tức muốn nổ phổi. Ôn chuyện cái gì mà ôn? Tính nối lại tình xưa hay gì?
Thẩm Lai liếc nhìn Vân Nam Nam rồi quay sang Bùi Trì cảm thán: “Không ngờ hai người bên nhau bền thật đấy, bao nhiêu năm rồi. Sắp cưới chưa vậy?”
Câu hỏi này khiến não Vân Nam Nam nhảy số không kịp. Cái gì mà bên nhau bao nhiêu năm? Cái gì mà cưới?
Bùi Trì nắm chặt lấy bàn tay đang cấu véo mình của Vân Nam Nam, giọng nghiêm túc lạ thường: “Sắp rồi, mùa xuân năm sau chúng tôi tổ chức.”
Thẩm Lai cười: “Thế thì tốt quá. Năm đó tôi hỏi cậu có bạn gái chưa, cậu bảo có làm tôi hụt hẫng ghê gớm. Cứ tưởng người lạnh lùng như cậu chẳng bao giờ biết yêu, càng không nghĩ sẽ kết hôn sớm thế.”
Thẩm Lai hồi tưởng lại quá khứ, tự thấy mình năm xưa cũng chẳng làm gì quá đáng, chỉ là theo đuổi đơn phương thôi mà.
Bùi Trì đáp lại: “Cũng không hẳn, gặp được đúng người mình thích thì muốn trói lại bên mình cả đời thôi.”
Trong khi hai người kia nói chuyện trên trời dưới biển, Vân Nam Nam lại chỉ bắt được một từ khóa duy nhất: “Thích”.
Và một sự thật động trời khác: Năm đó Thẩm Lai còn dám mặt dày đến tìm Bùi Trì để hỏi cho ra lẽ! Chuyện tày đình thế này mà tên khốn Bùi Trì dám giấu cô bao nhiêu năm nay!
Cơn ghen và sự ấm ức bùng lên. Vân Nam Nam ghi nợ món này vào sổ thù vặt, về nhà nhất định phải lột da anh ra. Còn cái vụ “thừa nhận bạn gái” nữa, là thật hay chém gió đấy?
Vân Nam Nam chìm đắm trong suy diễn, đến mức Thẩm Lai gọi cô cũng không nghe thấy. Bùi Trì phải chọc nhẹ vào eo cô: “Này, người ta gọi em kìa.”
“Hả?” Vân Nam Nam ngơ ngác.
Thẩm Lai cười xòa: “Gặp nhau mà cậu chẳng nói câu nào, vẫn còn ghim thù chuyện cũ hả bà cô?”
Vân Nam Nam nhếch mép cười nhạt, nụ cười giả trân: “Đâu có, chuyện cũ rích rồi, ai thèm nhớ.” (Trong lòng: Bà đây nhớ dai lắm đấy nhé, cưng cứ cẩn thận).
“Thế thì tốt. Thôi tôi không làm phiền hai người hú hí nữa, tôi đi trước đây,” Thẩm Lai khoác túi xách hàng hiệu, quay gót bước đi. “Chúc hai người sớm sinh quý tử, trăm năm hạnh phúc nhé.”
Bùi Trì cảm ơn, Thẩm Lai đi khuất bóng.
“Này, người ta đi mút chỉ rồi mà mắt anh vẫn còn dán theo là sao?” Vân Nam Nam đá vào chân Bùi Trì, giọng chua loét.
Bùi Trì bất lực quay lại, nhìn bộ dạng xù lông của cô: “Anh nhìn em, toàn bộ sự chú ý của anh đều đặt lên em đấy, cô nương ạ.”
“Xạo ke. Em bây giờ xấu xí, đầu bết, mặt vàng như nghệ, làm sao đẹp bằng con hồ ly tinh phấn son đầy mình kia được?” Vân Nam Nam bắt đầu giở giọng gây sự vô lý.
Bùi Trì phì cười, biết ngay cô nàng lại lên cơn: “Em đây là đang ghen tuông vô cớ đấy à?”
“Vô cớ cái con khỉ, rõ ràng là em có lý!” Vân Nam Nam chống nạnh, bắt đầu vào việc chính: “Anh khai mau, năm xưa cô ta tìm anh làm cái gì? Và anh đã nói cái quái gì với cô ta?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận