Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mày cút đi, đừng có đến chọc tức tao!”

Cửa vừa mở ra, hai người đồng thời im bặt, người tiến vào là Tùng Nhai. Trong tay anh ấy còn cầm một phần cơm hộp, tươi cười hiền từ nhìn hai người: “Đây là bạn học của tiểu Hạnh?”

Tần Nhạc Chí vội vàng đứng dậy, kinh ngạc nhìn người đàn ông mặc bộ đạo bào trước mặt: “Xin, xin chào ngài, con tên là Tần Nhạc Chí!”

“Chào con.”

Tùng Nhai đặt cơm hộp ở một đầu giường khác: “Phương trượng làm đó, mùi vị thanh đạm, cố ý bảo ta đưa tới cho con.”

“Oa, cảm ơn Tùng Nhai pháp sư!”

“Cứ ăn từ từ, hôm nay ta phải đến chùa Linh Đồ, ngày mai lại đến thăm con.”

“Dạ, không cần ngài lo lắng nữa đâu ạ. Con có thể tự chăm sóc chính mình.”

Tùng Nhai chỉ mỉm cười không nói chuyện, nhìn người nam sinh đứng bên cạnh, gật đầu với cậu ta, ý bảo anh ấy định rời đi.

Cửa phòng đóng lại, Tần Nhạc Chí mới bùng nổ một trận, phát ra một loạt tiếng cảm thán, ánh mắt sùng bái hỏi Hạnh Mính: “Không ngờ mày còn biết loại người này? Người này có thân phận gì thế? Vừa rồi mày gọi anh ta là cái gì? Pháp sư? Mè nó, trâu bò như vậy!”

“Màt nghĩ đến đâu đi đấy? Đó là Tùng Nhai pháp sư trong miếu Duyên Hiếu, có ân cứu mạng tao từ khi tao còn nhỏ.”

“Mẹ nó! Mày đúng là thâm tàng bất lậu nha? Đến đạo sĩ mà mày cũng quen biết, mau giới thiệu cho tao làm quen với. Có phải sau khi quen biết bọn họ, thì không cần sợ bất kì yêu ma quỷ quái gì không?”

“Mày có bệnh à? Đó cũng chỉ là người tu Đạo thôi, không phải thần. Tao thấy, chỉ cần mày ngậm miệng lại, tích chút khẩu đức, thì không cần sợ cái gì nữa rồi.”

Tùng Nhai mặc nguyên một bộ đạo bào đi trong bệnh viện, đương nhiên cực kỳ hấp dẫn ánh mắt của người khác, có không ít người trộm nhìn lén anh ấy. Hình như Tùng Nhai cũng đã quen với những kiểu ánh mắt này, anh ấy cũng không quá để ý. Nhưng thật không khéo, anh ấy lại đụng vào một nam sinh đang đi từ phía đối lập tới.

Chiều cao của hai người không khác nhau là bao, gương mặt của đối phương nhìn trẻ, làn da trắng nõn quá mức khiến người nhìn hơi chói mắt. Dụng mạo của cậu thanh niên này khó phân nam nữ, xinh đẹp đến không thật, đôi mắt đen thâm thúy nổi bật trên làn da trắng quá mức, khiến người khác không khỏi muốn nhìn kĩ hơn. Dung mạo xinh đẹp như thế này, ngay cả Tùng Nhai pháp sư cũng muốn nhìn thêm một lát.

“Xin lỗi.”

Đối phương lộ ra ý cười ngả ngớn, cười như không cười, môi mỏng khẽ động, lách người, đi ngang qua Tùng Nhai.

“Lỗi yêu.”

Nghe thấy tiếng cười lạnh lẽo như ma quỷ, Tùng Nhai lập tức sững sờ ở tại chỗ như bị sét đánh. Anh ấy nhanh chóng quay đầu, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của người nọ. Hai tròng mắt trợn tròn, ánh mắt kịch liệt dao động, kí ức đã bị chôn thật sâu giờ phút này đột nhiên bị gợi lên, nhanh chóng dũng mãnh tràn vào trong óc. Không biết Tùng Nhãi nhớ tới cái gì, cơ thể bắt đầu phát run.

Cánh tay trái cứ liên tục run rẩy không thể kiềm chế, Tùng Nhai phải dùng cánh tay phải gắt gao nắm chặt lấy cánh tay trái, muốn nhờ đó giúp nó không run nữa!

Vẻ mặt Tùng Nhai pháp sư trắng bệch như vừa bị doạ sợ, cơ bắp cả người căng chặt, giống như nhìn thấy lệ quỷ ngay trước mắt mình, trong lúc hoảng hốt lại cảm thấy giọng nói vừa rồi mình nghe được chỉ là ảo giác.

Giọng nói đó quá nhỏ, cũng không rõ ràng, có lẽ thật sự chỉ là ảo giác, là ảo giác.

Có lẽ do dung mạo của người thanh niên đó rất giống yêu quỷ, cho nên mới khiến anh ấy sinh ra ảo giác!

Lúc mở cửa, hai người trong phòng đang trò chuyện cực kỳ vui vẻ, ngày khi nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách, hai người họ đồng thời lộ ra vẻ mặt trong lòng hiểu rõ mà không nói ra, giống như có chuyện gì giấu anh.

Loại cảm giác này, Nguyên Tuấn Sách cảm thấy khó chịu.

Anh lộ ra nụ cười mỉm thương hiệu: “Bạn học Hạnh, nghe nói cậu bị thương, hôm nay tôi mới biết tin. Mang cho cậu ít quà, hy vọng cậu có thể thích.”

Hôm nay anh không mặc đồng phục, vẫn mặc bộ quần áo hàng ngày giống như lần trước đi xem phim điện ảnh. Khi Hạnh Mính nhìn thấy một túi nilon màu đen đầy ắp các loại que cay, vẻ mặt trong giây lát biến thành kinh hỉ!

“Nhiều như vậy!” Hạnh Mính kích động ngẩng đầu, vui vẻ đến mức ngoác mồm, khoe cả hàm răng.

“Nè!” Tần Nhạc Chí thấp giọng cảnh cáo cô.

Nguyên Tuấn Sách nghiêng đầu nhìn cậu ta: “Xin lỗi, tôi không biết bạn học Tần Nhạc Chí cũng ở đây. Nếu sớm biết cậu cũng là bệnh nhân ở đây tôi cũng sẽ mang quà cho cậu.”

“Ai cần quà của mày! Cách xa tao một chút được chưa, đồ đen đủi!”

“Tần Nhạc Chí, đừng không có lễ phép như vậy, sao có thể người ta nói là đồ đen đủi chứ?” Hạnh Mính lấy ra một gói que cay bản to.

Tần Nhạc Chí tức giận đến muốn nhảy đựng lên: “Cái đồ ngốc này! Gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ! Vừa rồi còn còn, còn……”

Nguyên Tuấn Sách nhìn chằm chằm cậu ta, mỉm cười, một cổ khí lạnh lan tỏa khiến cả người cậu ta nổi da gà: “Còn cái gì?”

Hạnh Mính đang muốn nhét que cay vào trong miệng, Nguyên Tuấn Sách nắm chặt cổ tay của cô, kéo lại: “Xuất viện rồi mới được ăn, tôi cố ý dò hỏi bác sĩ, bây giờ cậu không thể ăn những món cay như thế này.”

“Cậu mua cho mình, lại không cho mình ăn, cậu cố ý đưa đến đây tra tấn mình hả!” Hạnh Mính chơi xấu hô to: “Mình biết ngay mà, cậu không phải người tốt gì! Cậu là đồ quỷ khoác dạ người!”

Tần Nhạc Chí: “Tốc độ biến sắc mặt mày cũng nhanh quá đấy.”

Nguyên Tuấn Sách lấy lại gói que cay đã mở, ném đi, lại bỏ bao nilon đó vào chiếc tủ đầu giường, không cho cô một chút cơ hội phản bác: “Xuất viện rồi mới được ăn.”

“Cậu là đồ —— ra vẻ đạo mạo! Cáo già xảo quyệt! Quỷ kế đa đoan! Cậu cậu, lòng dạ khó lường, đồ gian xảo gian trá!” Hạnh Mính đem hết những từ mắng chửi mà đời này mình học được, có thể nói là dốc hết vốn liếng, những từ nhớ được đều lôi ra mắng.

Nhưng mà cố tình là người đối diện hoàn toàn không hề tức giận, khoé miệng vẫn nở nụ cười mỉm tiêu chuẩn, thậm chí đến độ công cũng chưa từng lệch một mm: “Nói tiếp đi, tôi cũng muốn biết, vì sao bạn học Hạnh nói tôi không phải người tốt.”

“Nào, nào có.” Cô hoảng sợ nói lắp, hoàn toàn không phải do chột dạ, mà là cảm giác sợ hãi vì không thể nhìn thấu anh. Từ trên người anh phát ra một loại khí thế rất huyền bí, cũng rất đáng sợ. Mà cái cảm giác sợ hãi vô cớ này, một khi còn chưa tìm được đáp án, nó sẽ tiếp tục quấy rầy cô, không ngừng phỏng đoán những khả năng và tình huống xấu nhất.

“Xem ra bạn học Hạnh không muốn nói thật với tôi, tôi rất đau lòng.”

Đang ngồi xem kịch ở một bên, Tần Nhạc Chí duỗi chân bắt chéo, xuy xuy xuy vài tiếng, mắt trợn trắng: “Đàn ông đàn anh, bày đặt ở đây giả bộ trà xanh.”

“Là bởi vì cậu sao?”

Giọng nói lạnh lẽo thình lình vang lên, khiến người nghe xong chỉ muốn trốn. Ánh mắt Nguyên Tuấn Sách đặt trên người Tần Nhạc Chí: “Là đó cậu ở đây châm ngòi, phá hủy tình cảm của tôi với bạn học Hạnh sao?”

Tần Nhạc Chí buông cánh tay: “Không phải, mày với cậu ta thì có cái cảm tình gì? Có phải đầu óc mày có vấn đề không? Tao kiến nghị mày có thể thuận tiện đến khoa thần kinh của ngay bệnh viện này mà khám bệnh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận