Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Editor : Hannah
Bạch Diệp vệt đỏ đầy người , tiểu đậu đỏ hơi hơi sưng thậm chí còn có chút trầy da, trên mông là bị người hung hăng để lại dấu bàn tay, rậm rạp tầng tầng lớp lớp, lừa tình lại đáng thương, nữ huyệt cũng có chút sưng đỏ, có thể thấy được cuộc làʍ t̠ìиɦ bao nhiêu tàn khốc.
“Thật đáng thương a……” Liễu Dịch ngoài miệng nói thương tiếc , động tác lại một chút cũng không ôn nhu, anh để cậu dựa vào trên sô pha, tách ra hai chân đứng ở giữa, bắt lấy tóc cậu liền thao vào cái miệng nhỏ ấm áp ,có chút tức giận thao lộng .
“Ngu ngốc! không có tâm nhãn! Không hề phòng bị khiến cho người chơi thành bộ dáng này! Thao chết em, thao chết em!” Liễu Dịch một bên mắng chửi, một bên thật sâu thao lộng cái miệng nhỏ, đỉnh cậu nước miếng chảy ròng, nước mắt thẳng rớt.
Bạch Diệp giãy giụa, đôi tay xô đẩy đấm đánh anh, lại không đau không ngứa, muốn đứng lên thoát khỏi lại bị anh hai chân tách ra , chạy trốn cũng không được, phản ứng của cậu khiến anh tức giận bóp khuôn mặt nhỏ, tuy rằng lực độ không lớn mặt quá non mềm, nhẹ phiến một chút liền đỏ một mảnh.
Liễu Dịch thu hồi tay, rút côn ŧɦịŧ đánh lên trên mặt cậu , quả nhiên,mặt cậu bị đánh đỏ một mảnh, muốn tránh rồi lại bị anh gắt gao mà bắt lấy đầu.
“Đừng đánh… Tiểu Bạch đau quá ~ ô ô……” Bạch Diệp bị côn ŧɦịŧ đánh khóc!
Liễu Dịch hô hấp tăng thêm, nâng một cái đùi đẹp lên trên vai, đối với nữ huyệt bị chơi quá độ liền thao đi vào.
Liễu Dịch nâng mông đâm vào, kinh ngạc cảm thán nhìn về phía nữ huyệt ngậm lấy côn ŧɦịŧ lớn, anh cho rằng nơi này đã bị người thao lỏng, không nghĩ tới, vẫn chặt chẽ như vậy, quá mất hồn, làm anh quả muốn chết trong tiểu huyệt này.
Nếu bảo huyệt thao không hỏng, anh cũng không cần thương tiếc làm gì, ôm chặt tiểu Bt liền hung ác thao lộng .
“A! Ô……côn ŧᏂịŧ lớn….. tiểu huyệt lại bị thao ….. ô ô …..Triệu tổng, lão công ~ tiểu Bạch tiểu huyệt lại bị người khác thao…… Ô oa ~ a ~~ quá nhanh! Quá sâu! Ô ô……”
“Kêu Triệu Lập làm gì, gọi ca ca! Nói! Ca ca thao em sướиɠ hay không sướиɠ a!” Liễu Dịch cúi sát vào bên tai cậu nói.
“Ngô…… A ….. không cần …. tôi không cần ….lão công, cứu em….cứu cứu tiểu Bạch ~ a ~~ a ~~” Bạch Diệp phe phẩy đầu không muốn thỏa mãn yêu cầu của anh.
Gặp người không phối hợp, Liễu Dịch tức khắc tức giận không thôi, hạ thân tăng lực độ thao hung ác tiểu huyệt, lớn lưỡi cũng thao vào lỗ tai cậu, ra ra vào vào thao lộng lên.
“Ngô, a, lỗ tai…… thật ngứa ~ a ~ không cần!” Bạch Diệp lỗ tai hiển nhiên thập phần mẫn cảm, bị anh dùng đầu lưỡi thao muốn ngừng mà không được.
“Nói! Ca ca thao em sướиɠ không sướиɠ!”
“Sướиɠ ~ ca ca thao tiểu Bạch thật sướиɠ ~ a ~ đừng liếʍ, lỗ tai ~ a ~ lỗ tai chịu không nổi ~~ tiểu huyệt sắp hỏng rồi ~ ô ô ô ~ ca ca, buông tha tiểu Bạch đi ~~ ô ~ a ~” Bạch Diệp cuối cùng thỏa hiệp kêu lên tiếng.
“Tiểu dâʍ đãиɠ có nghĩ muốn tϊиɦ ɖϊƈh͙ ca ca a? Ân?”
“Muốn! Ca ca bắn cho em ~ em muốn tϊиɦ ɖϊƈh͙ ca ca lấp đầy tiểu huyệt tiểu Bạch ! A ~~~~ quá nhanh, quá sâu, ca ca, tiểu Bạch muốn bắn ~ ngô a ~~~~”
“Cho em, đều cho en! Tiểu dâʍ đãиɠ! Nhận lấy!” Liễu Dịch gào rống tàn nhẫn thao vô số lần, tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng toàn bộ bắn vào tiểu huyệt.
“A ~~~” Bạch Diệp bị bắn lớn tiếng mị kêu một tiếng, cuối cùng hôn mê bất tỉnh.
【 nhiệm vụ chi nhánh một hoàn thành, ăn được tϊиɧ ɖϊ©h͙ vai ác 】
Bạch Diệp lại lần nữa tỉnh lại là đang ở bệnh viện truyền dịch, cậu trầm mặc một hồi, ấn chuông gọi y tá.
Đối mặt với ý ta, nhàn nhạt nói “Tôi muốn xuất viện.”
Không màng y tá khuyên bảo, cũng không nhìn ánh mắt đồng tình của các y tá , sắc mặt tái nhợt rời bệnh viện.
Trên đường rời đi , cậu bên tai không được truyền đến người bệnh nhóm, cùng y tá thảo luận .
“Cô xem, chính là người nam nhân này, học cái gì không học lại học người ta chơi mấy trò không biết xấu hổ, lúc bị người đưa tới , dấu vết đầy người thật là người xem mặt đỏ”
“Thật không biết xấu hổ a……”
“Cậu ta nhìn không giống cái loại người này a, rõ ràng là bị người cưỡng bách đi?”
“Ai biết được, cô xem mông cậu ta kìa, phỏng chừng quá dâʍ đãиɠ nhịn không được, bị người cường bạo cũng là xứng đáng!”
“Đừng như thế nói …… Hư, cậu ta nhìn qua”
“Tan tan”
……
“Thống ca… tôi có thể đối phó Văn Tu cùng Liễu Dịch được không, có thể chứ?” Bạch Diệp nhìn ảnh chụp cùng video từ một số điện thoại lạ gửi đến, cùng với mặt sau ghi chú địa điểm khách sạn cùng số phòng , ánh mắt tối tăm.
【 Trừ nam chủ , bất cứ ai khác ký chủ cũng có thể tùy ý】
“Thống ca” Bạch Diệp cười ngọt tư tư “Yêu anh nha.”
Cậu có thể tiếp thu tính ái, nhưng tuyệt không tiếp thu bị uy hϊếp, Văn Tu tiện nhân này chết chắc rồi! Còn có Liễu Dịch, mang danh nghĩa cứu người còn thực thi cưỡиɠ ɠiαи, còn để cậu ngẩng nhiên như vậy xuất hiện trước mắt nhiều người…… Nói trắng ra là, chính là không đem cậu đặt trong lòng, chỉ coi cậu là một con mồi mới mà thôi, còn dám khinh thường cậu , mắng cậu , vậy cũng không cần giữ làm gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận