Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vợ nhỏ xinh đẹp của hắn thế mà phải đi làm công cho người khác, hơn nữa còn phải làm một công việc vất vả như thế nữa.

Thẩm Lạc Bạch: Em cũng nhớ anh.

Giang Yến nhìn từng con chữ Thẩm Lạc Bạch gửi cho mình, độ hảo cảm không ngừng tăng lên mặc dù hắn đã max 100 điểm rồi.

Làm sao bây giờ, Thẩm Lạc Bạch yêu hắn thật đấy.

Thiết lập tính cách của anh chồng người máy hơi lệch hướng rồi, rõ ràng hắn được cài đặt là cưỡng ép, bá đạo, theo lý mà nói thì bây giờ hắn phải lạnh lùng ra lệnh cho anh, bảo anh phải về nhà ngay lập tức.

Thế nhưng bây giờ trong đầu Giang Yến toàn là yêu với đương là chuyện gì đây?

Thẩm Lạc Bạch đi tìm phục vụ khách hàng Tiệm Mễ Đường.

Tiểu Bạch: Alo phục vụ khách hàng có đó không?

Phục vụ khách hàng Mễ Đường: Em đây khách yêu ơi^3^

Thẩm Lạc Bạch: Tính cách của người máy có tự động thay đổi không?

Phục vụ khách hàng Mễ Đường: sau khi thiết lập tính cách chính cho người máy thì sẽ không đổi đâu ạ, tất nhiên là cũng không có nghĩa các tính cách phụ của anh ấy không tồn tại, chỉ là ít khi bộc lộ ra ngoài thôi.

Thẩm Lạc Bạch: Tại sao tính cách của người máy lại thay đổi rất lớn?

Phục vụ khách hàng Mễ Đường: Chắc là vì anh trai người máy thích dùng tính cách phụ để yêu đương với khách yêu đó ạ(≧ω≦)/

Phục vụ khách hàng Mễ Đường AO: Tuy người máy là trí tuệ AI nhưng mà họ cũng có suy nghĩ của riêng mình, họ sẽ dùng suy nghĩ độc lập này của mình để biểu đạt tình yêu trung thành chỉ dành cho mình bạn.

Một câu quảng cáo bỗng dưng chen vào trong cuộc trò chuyện.

Thẩm Lạc Bạch hiểu rồi, bây giờ Giang Yến rõ ràng là yêu đương mụ đầu rồi, còn có cả thuộc tính chiều vợ lên trời nữa chứ.

Vốn dĩ cuối tuần này không có tiết nên được về nhà, tự nhiên làm bữa liên hoan chiếm dụng hết thời gian cuối tuần của người ta.

Một mình Thẩm Lạc Bạch bực bội ăn đồ, những giáo viên khác trong tổ đang nói chuyện với lão Từ.

Anh cũng muốn bàn với lão Từ mấy chuyện liên quan đến học sinh, thế nhưng anh không biết phải mở lời thế này, thôi thì đợi Giang Dập An nói xong thì anh lại nói vậy…

“À… Ừ thì.”

Tay của thầy Tiểu Bạch còn chưa giơ lên được một nửa.

“Lão Từ nói đúng lắm, tôi dạy lớp 12 qua rồi, áp lực của mấy đứa nhỏ lớn lắm.”

Thầy Trương thở dài một hơi, nói tiếp: “Cái lớp trước kia của tôi suy sụp nhanh quá, lớp này của anh khác hoàn toàn với lớp kia của tôi luôn đấy. Mấy đứa nhỏ hầu như vẫn chưa ý thức được mình đã là học sinh lớp 12 rồi.”

Trong lòng Thẩm Lạc Bạch lặng lẽ đồng tình, đứa nào cũng rảnh rỗi tới mức đi quan tâm tới chuyện tình cảm của anh đây này.

Giang Dập An bật cười một tiếng nói: “Thế thì chứng tỏ tâm trạng của lớp mình tốt đúng không, thầy Trương cũng đừng ép tụi nhỏ quá, từ từ thôi, vừa mới lên lớp 12 chưa kịp thay đổi tâm thái là rất bình thường mà.”

Thầy Trương dường như nghĩ đến gì đó, lông mày cau chặt lại hiện lên vẻ bi thương nhàn nhạt: “Trước kia tôi có một học sinh, cũng suy sụp vào năm lớp 12… Suýt chút nữa là xảy ra chuyện rồi.”

Mọi người trên bàn ăn trầm mặc, chuyện đó thì giáo viên của cả trường ai cũng biết. Chỉ có mỗi một mình Thẩm Lạc Bạch ngơ ngác không hiểu gì, thấy mấy thầy cô khác không nói gì thì tim sắp nhảy lên đến cuống họng rồi.

Chuyện gì vậy trời? Emo tập thế hả?

“Mọi người động đũa đi nào, đừng ngây ra nữa, bữa hôm nay cũng coi như là ăn mừng mà, thành tích thi lần này cũng khá tốt.”

Lão Từ cạn một ly làm dịu lại bầu không khí:

“Tất cả mọi người ngồi ở đây đều là người có công góp phần đó.”

Lớp này của lão Từ là lớp kém nhất cả khối, khi ông ấy rút được lớp chủ nhiệm là lớp kém nhất này thì sắc mặt đen sầm.

Thế mà lần này ông ấy có thể dẫn dắt được lớp bét bảng vượt lên được đến top 4 để lấy lại cân bằng cho lớp mình, đúng là rất đỉnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận