Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ Juliawaw
A Trần? Bây giờ mới gọi A Trần?
Đồng chí cùng hội cùng thuyền lại còn giúp đỡ, nói như thể hai người quen thân lắm.
Bông lau gió chiều nào the0 chiều đấy này giỏi thật, gió thổi bên nào là ngả về bên đó
Đối mặt với Bích Lạc Trừng không chịu nổi bắt tay ngay vào việc, mặc dù Hòa Đồng Trần thấy trốn dưới gầm bàn lén lút hành sự cực kỳ hèn nhát. Nhưng không hiểu sao, anh lại bỏ qua tất cả nguyên tắͼ cho cô muốn làm gì thì làm.
Đến bước cuối, anh mới giả vờ ngăn cản “Không, không được… Bích, Bích Lạc Trừng… Tôi không cần…”
“Cậu cần Trời, A Trần, cậu đừng nói chuyện, bị họ nghe thấy thì làm thế nào… Suỵt Không được nói chuyện…”
Bích Lạc Trừng bị du͙c vọng xâm chiếm lý trí hoa mắt chóng mặt, cô vặn vẹo e0 ngồi lên trên.
Mới chạm vào đầu nấm nóng như đỏ lửa, người cô khô nóng lạ thường.
Miệng lỗ phấn khởi bất ngờ, nhiệt tình chào đón đầu nấm, thậm chí còn cắn ngọt một cái…
Bích Lạc Trừng cắn môi, bên dưới chảy nước lênh láng nhưng vẫn là cố quá nếu muốn nuốt trọn đầu nấm to. Cô không dám đi vào quá sâu, buộc phải nín thở, hạ mông chút chút.
Mông mềm hạ nhẹ nhàng, vừa vặn cho côn thịt khổng lồ đã nóng lại cứng đi vào.
Côn thịt to quá mức không phù hợp với khe nhỏ chật hẹp. Chỉ va chạm vài cái hời hợt ngay ngoài cũng khiến cô run rẩy, muốn nhiều hơn nữa nên lại hạ mông chạm nhẹ nhàng, the0 sau đó chính là vui thí¢h tê dại lan tỏa toàn thân.
Khoảng khắc nó đi vào, cảm giác đê mê mất kiểm soát lại đến.
Đến đột ngột và cuồng nhiệt, sảng khoái như được dội sóng thần. Vách thịt co bóp vui vẻ, thi nhau chảy nước chào đón.
Bích Lạc Trừng run ͼhân mất sức, chưa chọc vào nhụy hoa sâu bên tɾong nhưng côn thịt gồ ghề vẫn chọc căng cô. Cô ngửa cần cổ thiên nga trắng, cắn ngón tay kiềm chế tiếng rên…
“Ưm… Gậy của bác sĩ rấtto, a a, tuyệt vời, sắp chọc rách người ta… Á á á á, không được, ra rồi, gậy giỏi quá, mới đó đã chọc người ta cao trào… Chơi người ta sướng gần chết, a a, bác sĩ, a a a, giỏi quá…”
Cô gái ngoài kia rên to chẳng ngại ngùng, kèm the0 cả tiếng khóc thút thít.
Câu nói vào tai Bích Lạc Trừng lúc này lại rấtgiống tiếng lòng của cô.
“Cô bé dâm đãng bị anh chơi phun nước… lắc cái mông lẳng lơ, bao nhiêu nước cũng chảy hết ra… Lỗ dâm cắn chặt thế này có phải cố tình cắn đứt gậy của anh không… Gậy của anh chỉ được cho mình em sử dụng͟͟ đúng không? Tính chiếm hữu cao lắm… thí¢h gậy của anh như thế, hôm nay phải giã nát em mới thôi…”
Hòa Đồng Trần nghe lời thô tục bên ngoài cũng thầm thở dài.
Bên dưới được lối nhỏ chật chội bao bọc, dây dưa từng cái dài đằng đẵng.
Cảm giác trơn trượt, mềm mại ngậm côn thịt dữ tợn của anh khó diễn tả bằng lời. Thịt hoa quấn quít mê hồn, chỉ chọc nhẹ nhàng một cái lại vẫn tỏa hươռg thơ๓ ngào ngạt. Nước tình nhiều lạ thường, con đường trơn mượt làm anh chỉ muốn tiến quân thần tốc, lao thẳng qua khúc quanh nhỏ hẹp…
Vậy nhưng Bích Lạc Trừng cắn ngón tay khóc nỉ non chỉ gục xuống, nằm mềm nhũn tɾong lòng anh.
Cơ thể thơ๓ tho không xương, đôi môi thở dốc khe khẽ như mèo con, chỉ va chạm nhẹ nhàng, không hùng hổ như lúc cởi quần anh.
Bộ ngực nở nang đáng yêu bị ép vào ngực anh di chuyển không ngừng, tạo thành nhiều hình dạng. Vách thịt hồng ôm chặt, ra ra vào vào cạ côn thịt cứng. Liên tục có nước từ nơi thân mật chảy ra ướt một mảng…
Hừ, đây mà là cùng hội cùng thuyền giúp đỡ?
Cô bé hư chậm thế này làm anh tiến thoái lưỡng nan mà gọi là giúp anh?
Bích Lạc Trừng vừa phải để ý động tác ma͙nh chạm gầm bàn tạo tiếng động.
Vừa cảm nhận rõ rệt đồ chơi của Hòa Đồng Trần ở tɾong cơ thể mình. Thật sự rấtto, rấtthô, to đáng sợ.
Nuốt vào nhả ra nhẹ nhàng, rõ ràng cô di chuyển chậm lắm, đưa vào chậm rãi, đẩy ra từ tốn, thế mà cái côn to vẫn rấthung hãn. Không lần nào nể tình, chỉ muốn nghiền nát cô.
Có điều, đau thì đau nhưng đồng thời cũng lấp đầy khoảng trống bên tɾong, có còn hơn không.
“A… anh tuyệt vời quá, người ta chỉ muốn gậy của anh cho mình em dùng… Của anh to thế này, thô thế này, đỉnh thế này… A, lại còn vào sâu thế này, nhanh quá a a a, không biết ai làm hỏng ai… Á, không chịu nổi, gậy của anh giã nát em mất, em bị anh chơi mất hồn…”
Bích Lạc Trừng nghe cô gái nói mà ngượng đỏ mặt, chau mày đáng thươռg.
Đôi mắt to tròn lúng liếng trào nước mắt như sương đọng trên cánh hoa sớm ngày hè, chạm nhẹ liền rơi.
Ư, tệ thật, rõ ràng Hòa Đồng Trần không vào sâu cũng không chọc nhanh, tại sao… tại sao cô vẫn hết chịu nổi.
Phù, không được, a, cứu cô…
Người cô như tảng băng trôi nổi trên dòng sông đón nắng xuân tháng ba ấm áp, đến đây tan chảy thành nước.
Vất vả chọc vài cái, tay ͼhân Bích Lạc Trừng mềm oặt, hết sức. Thỉnh thoảng có vui sướng dâng cao dần dần, sắp đến đỉnh thì lại dừng. Chỗ dưới không được gãi đúng chỗ ngứa, vô cùng g͙iày vò.
Cô đang nhún hông, lại nghe đôi bạn vụng trộm bên ngoài la hét như sắp kết thúc.
Không hề để ý Hòa Đồng Trần trông vẫn lạnh lùng, thực chất đang mưu đồ ý xấụ Chẳng hay hắn đẩy hông từ khi nào, phối hợp với những cái nhún của cô để vào sâu hơn, chen qua các lớp cánh hoa, muốn mỗi một lần nhún là một lần đầu nấm giã nhụy hoa mềm.
“Chẳng phải do lẳng lơ khít quá, ư, anh sắp bị em cắn bắn…. Lỗ dâm đói khát không có gậy thịt khó chịu lắm đúng không, mau xin anh giã em, bắn tinh dich cho em đi…”
“Ưm, xin anh, anh mau bắn cho em đi, muốn tinh dich của anh bắn no lỗ nhỏ… A a a, cuối cùng cũng chọc lút cán. A a a, ma͙nh hơn nữa đi anh, giã ma͙nh nữa anh. A a a, anh bắn, bắn nhiều quá, ư, tuyệt vời. Anh chơi lâu thế này, giữ lâu hơn nhiều bạn trai bất lực của em…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận