Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong chiếc siêu xe kín đáo, không gian tĩnh lặng chỉ còn tiếng động cơ êm ru và tiếng thở nặng nề của người con gái.
“Hoắc Đông Thần… Khó chịu quá…” Phỉ Y Hân day day thái dương, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm vào đầu. Dạ dày cô nóng rát vì hỗn hợp các loại rượu.
“Rất khó chịu sao?” Hoắc Đông Thần vừa lái xe vừa liếc nhìn sang ghế phụ. Thấy cô nhăn nhó khổ sở, cơn giận trong lòng hắn cũng vơi đi một nửa, thay vào đó là sự hối hận. Lẽ ra hắn không nên ép cô uống nhiều như vậy.
“Anh chạy nhanh một chút… Tôi muốn về nhà…” Cô lầm bầm, mắt nhắm nghiền.
Hoắc Đông Thần trầm tư một lát. Khuôn mặt lạnh lùng hiện lên chút do dự, rồi nhanh chóng chuyển thành quyết đoán. Hắn đạp mạnh chân ga, chiếc xe lao vút đi trong đêm.
“Nhà tôi gần hơn. Đêm nay về nhà tôi đi!”
Cô gái nhỏ dường như không nghe thấy, hoặc đã quá say để phản đối, đầu nghiêng sang một bên, chìm vào giấc ngủ mê man.
Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự biệt lập nằm ẩn mình giữa khu vườn yên tĩnh. Không quá phô trương bề thế nhưng toát lên vẻ xa hoa, đẳng cấp trong từng chi tiết kiến trúc. Đây là nơi ở riêng tư nhất của Hoắc Đông Thần, nơi mà chưa một người phụ nữ nào được phép đặt chân đến.
Hắn vòng qua mở cửa xe, nhẹ nhàng bế Phỉ Y Hân lên. Cô gái trong lòng hắn mềm nhũn như một con mèo nhỏ, tỏa ra mùi hương rượu vang pha lẫn mùi cơ thể ngọt ngào, quyến rũ chết người.
Phỉ Y Hân mơ màng cảm nhận được sự chuyển động, cô vô thức vòng tay ôm lấy cổ hắn tìm điểm tựa, đầu dụi vào hõm vai hắn, lầm bầm vài tiếng vô nghĩa rồi lại ngủ tiếp. Hành động tin tưởng trong vô thức ấy khiến tim Hoắc Đông Thần lỡ một nhịp. Hắn nhìn cô, ánh mắt trở nên sâu thẳm và nóng bỏng.
Hắn bế cô thẳng vào phòng ngủ chính, đặt cô xuống chiếc giường rộng lớn phủ ga lụa đen tuyền. Sự tương phản giữa làn da trắng sứ của cô và màu đen của giường ngủ tạo nên một bức tranh kích thích thị giác cực độ.
Hoắc Đông Thần không nỡ rời đi, hắn ngồi bên mép giường, ngắm nhìn gương mặt ửng hồng vì men say của cô. Hắn đã sai người chuẩn bị canh giải rượu. Bưng chén canh còn ấm nóng đến, hắn định đỡ cô dậy đút cho cô uống.
Đột nhiên, đôi môi đỏ mọng của Phỉ Y Hân khẽ mở, thốt ra một cái tên khiến không gian xung quanh như đóng băng:
“Phó Dĩnh… anh Dĩnh…”
“Keng!”
Chén canh trên tay Hoắc Đông Thần bị bóp mạnh đến mức suýt vỡ nát. Hắn đặt mạnh chén canh xuống bàn, nước canh sóng sánh bắn ra ngoài. Khuôn mặt tuấn mỹ vặn vẹo vì cơn ghen tuông bùng nổ dữ dội.
Cô đang nằm trên giường của hắn, trong nhà của hắn, được hắn chăm sóc, vậy mà trong mơ cô lại gọi tên gã đàn ông khác?
“Phó Dĩnh? Em dám gọi tên hắn?”
Hoắc Đông Thần nghiến răng, đôi mắt đỏ ngầu tia máu. Hắn không thể kiềm chế được nữa. Lý trí đứt phựt. Hắn lao tới, cúi xuống chiếm lấy đôi môi đang thốt ra cái tên đáng ghét kia.
Nụ hôn không còn chút dịu dàng nào, mà đầy tính trừng phạt, thô bạo và cuồng dã. Hắn cắn mút môi cô, lưỡi cạy mở hàm răng cô, xông vào khoang miệng càn quét, như muốn xóa sạch mọi dấu vết, mọi ý nghĩ về kẻ khác trong đầu cô.
“Ưm… đau… khó thở…” Phỉ Y Hân nhăn mặt, yếu ớt đẩy ngực hắn. Cô cảm thấy như mình đang bị một con thú hoang tấn công, dưỡng khí bị rút cạn.
Nhưng Hoắc Đông Thần không dừng lại. Cơn ghen và dục vọng hòa quyện thành ngọn lửa thiêu đốt tâm trí hắn. Bàn tay hắn bắt đầu di chuyển, thô bạo xé toạc hàng cúc áo sườn xám. Tiếng vải rách vang lên chói tai trong đêm tĩnh lặng.
Lớp áo sườn xám đỏ rực bị vạch ra, để lộ bộ nội y ren đen đầy khiêu khích và làn da trắng mịn không tì vết. Đôi gò bồng đảo căng tròn phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp của cô hiện ra ngay trước mắt hắn.
Hắn nhìn chằm chằm vào cơ thể tuyệt mỹ ấy, yết hầu trượt lên xuống liên tục. Hắn muốn cô! Hắn muốn chiếm đoạt cô ngay bây giờ, để cô biết ai mới là người đàn ông của cô!
Hoắc Đông Thần đứng dậy, nhanh chóng cởi bỏ bộ quân phục vướng víu. Áo khoác, sơ mi, thắt lưng lần lượt bị ném xuống sàn. Cơ thể cường tráng, săn chắc với những múi cơ cuồn cuộn hiện ra dưới ánh đèn ngủ vàng vọt.
Hắn quay lại giường, đè lên thân thể mềm mại của Phỉ Y Hân. Da thịt nóng bỏng của hắn tiếp xúc với làn da mát lạnh của cô tạo nên một luồng điện chạy dọc sống lưng cả hai.
Hắn vùi đầu vào hõm cổ thơm ngát của cô, hít hà mùi hương mê người, rồi cắn mạnh một cái lên làn da mỏng manh ấy, để lại một dấu đỏ chói mắt.
“Đánh dấu em! Từ nay em chỉ thuộc về tôi!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận