Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàn tay dính đầy máu khẽ động đậy.

Một đôi giày bước xuống từ trên xe, Nghiêu Thần nhìn chăm chăm cô gái đang nằm trên mặt đất, áo sơ mi trước ngực bị mở bung ra hai nút, mái tóc hắn có chút lộn xộn, tay áo được kéo lên tới giữa khủy tay, những giọt máu đỏ dính khắp trên người, gương mặt dịu dàng cũng dính đầy máu đó.

Hắn từng bước tiến tới gần cô gái rồi giơ tay ra nắm lấy cổ áo của Tô Từ rồi kéo cô dậy khỏi mặt đất.

Đau đớn và sợ hãi khiến Tô Từ khóc thoáng lên, cô cố gắng khóc thật lớn để có ai đó nghe thấy và chạy tới giúp mình nhưng khi nãy Nghiêu Thần ra lệnh cho tất cả mọi người rời khỏi nơi này.

Cho nên ngoài hắn ra thì hoàn toàn không có ai nghe thấy tiếng cô khóc.

Nghiêu Thần giơ bàn tay còn lại lên muốn vuốt ve vết thương trên má cô nhưng Tô Từ lại sợ hãi, cô nhắm mắt nhanh chóng né đầu đi.

Bàn tay của hắn dừng lại trong không trung, Nghiêu Thần bỗng nhiên bật cười rồi chuyển sang bóp mạnh lấy càm Tô Từ.

Giọng nói tự như ma quỷ từ dưới địa ngục truyền tới: ‘Cẩn thận cái mạng của em, nếu để tôi tức điên lên thì đừng nói em là người tôi yêu, chuyện gì tôi cũng có thể làm được.”

Nghiêu Thần gầm lên: “Xin lỗi tôi.”

Tiếng gầm của hắn làm rung động khắp cả khuôn viên của Nghiêu gia, cả người Tô Từ co lại, mắt mở to, cô nức nở đáp: “Xin lỗi anh, Thần, Từ Từ xin lỗi anh, anh tha cho Từ Từ lần này đi.”

Tô Từ nói không chuẩn, giọng nói bị lạc đi không rõ ràng.

“Tốt nhất nên là như vậy.”

Gương mặt Nghiêu Thần thể hiện sự giận dữ, hắn đột nhiên bước đi lôi cả người Tô Từ đi vào trong biệt thự.

Tô Từ biết đêm nay cô lại trốn không thoát nổi, sự sợ hãi trong người bỗng nhiên trào dâng mãnh liệt, cô hét to: “Em muốn về nhà, em muốn về nhà.”

“Câm miệng!”

Nghiêu Thần chỉ quát lên hai chữ như vậy rồi tiếp tục lôi cô đi về phía cầu thang.

Không biết sự can đảm ở đâu mà có, Tô Từ giơ tay bám lấy thành cầu thang nhất quyết không chịu đi lên lầu cùng hắn.

Gần xanh trên trán nổi lên, đôi mắt hắn đỏ ngầu như máu: “Tô Từ em có biết hậu quả của chuyện mình đang làm hay không?”

Giọng nói lạnh lẽo của Nghiêu Thần khiến cho cả người Tô Từ đều như đóng băng.

Cô sợ hãi đến nỗi hai chân mềm nhũn, hoảng hốt nhìn xung quanh để tìm người cầu cứu thì bắt gặp một ánh mắt đang đứng trong bếp nhìn ra.

Tô Từ hoảng loạn nhào về phía đó, miệng hét to: “Dì Nghiêu… cứu con, làm ơn, con xin dì cứu con.”

Nước mắt chảy xuống từng giọt, tất cả hy vọng đều đặt trên người Nghiêu phu nhân đang đứng trong bếp.

Nghiêu Thần lập tức phóng ánh mắt tới nhìn mẹ mình.

Nghiêu phu nhân bước chân ra khỏi phòng bếp, cười nhẹ với con trai một cái và nói: “Mẹ chị đi lấy một ít nước, sẽ không làm phiền tới con.”

Nói xong bà quay lưng đi thẳng lên phòng, khi đi ngang qua chỗ hai người bọn họ đang đứng, Tô Từ khóc nức nở giơ tay ra níu lấy tay áo bà nhưng lại bị hụt.

Tựa như hy vọng tan biến, bóng tối ập tới nhấn chìm tất cả.

Tô Từ bị lôi lên phòng, cửa phòng đóng lại trước mắt, không còn một ai có thể cứu cô cả.

“A…”

Tô Từ bị đẩy mạnh xuống sàn, khi cô chưa kịp phản ứng lại thì trên người đã bị những đường roi điên cuồng hạ xuống, những tiếng vút vút xé gió vang lên khắp phòng, kèm theo đó là tiếng quát lớn đầy giận dữ của Nghiêu TThần.

“Chừa chưa?”

“Dám chọc tôi tức giận, tôi sẽ đánh chết em.”

Theo mỗi lời nói của hắn là một đường roi hạ xuống cơ thể, Tô Từ nằm trên mặt đất đón nhật tất cả, hàm răng cắn chặt lấy nhau nhưng vẫn không thể ngăn được tiếng hét vang lên từ trong cổ họng.

Cô không trốn, cũng không bò lung tung mà lại nằm yên tại chỗ hứng chịu cơn phẫn nộ của hắn, cả người bị đánh tới nổi bầm dập khắp nơi, tay chân đùi lưng không chỗ nào là thoát được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận