Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Và như thế, cứ nhắm mắt, rồi lại bừng tỉnh, rồi lại gật gù… Hiểu Lan Yên rơi vào trạng thái chập chờn hơn bao giờ hết, cho tới khi, một tiếng “phịch” nặng nề kéo cô ra khỏi cơn mộng mị.

Vương Hàn? Hắn đã về rồi?

Nhưng tại sao lại nằm trên sô pha như khúc gỗ thế này? Hiểu Lan Yên thất thần, không phải là do say xỉn đấy chứ? Nhưng không, trên người hắn đâu có mùi rượu.

– Cậu chủ ơi…

Hiểu Lan Yên khẽ hít một hơi, tiếng gọi nhỏ như tiếng mèo kêu. Người bên cạnh dường như không nghe thấy, cả căn phòng ngoài sự im ắng, chỉ có ánh đèn vàng mờ ảo.

Sự im lặng ấy như dọa Hiểu Lan Yên chết khiếp, cô bước đến gần, đôi tay bé nhỏ lay lay người Vương Hàn. Hắn vẫn như cũ không đáp một lời, dường như vì khó chịu mà phát ra tiếng “hừ” nho nhỏ.

Hiểu Lan Yên giật mình, đặt tay lên trán hắn… Sao lại nóng như vậy? Lại sờ tới tay hắn lạnh như băng, trên gương mặt tuấn mĩ lấm tấm mồ hôi. Cô vội vàng dìu hắn lên phòng, nhưng khổ nỗi người đâu mà cao to như vậy, trái ngược với cô vừa thấp bé lại vụng về, thành ra nửa ngày cô hầu nhỏ mới đưa được ông chủ lên tới giường.

Còn chưa kịp thở dốc, cô đã vội vàng chạy đi nấu cháo, lấy thuốc hạ sốt, rồi lại lấy khăn mát đắp lên trán cho ai kia. Chợt nhớ ra, hắn vẫn mặc bộ quần áo dính nước mưa, chứng tỏ có việc gì vô cùng quan trọng nên mới tất tả như vậy. Thôi thì đành nhắm mắt mà thay cho hắn bộ quần áo khác… Cảm giác ngượng ngùng đã bị xót xa lo lắng đẩy đi từ lúc nào… Xong xuôi, cô mới ngồi xuống, lặng lẽ nhìn con người tuấn lãnh trên giường.

Nắng sớm mùa đông chiếu vào căn phòng sang trọng, Hiểu Lan Yên khẽ nhíu mày, vì chói mắt mà tỉnh dậy. Hóa ra cô đã ngủ quên mất. Việc đầu tiên khi thức dậy, đó là lập tức đặt tay lên trán người bên cạnh… đã mát hơn nhiều, thật may quá!

Nhưng dường như có gì đó không đúng! Nhìn gương mặt siêu cấp đẹp trai phóng đại trước mắt, cô thật chỉ muốn hét lên một tiếng. Đêm qua là cô ngồi dưới sàn, hắn ngủ trên giường, từ khi nào đã trở thành cô ôm hắn cùng nằm trên giường rồi???

Hiểu Lan Yên lo sợ vô cùng, nghe thấy tiếng hắn thở đều đều mới yên tâm hơn một chút, dõi theo hắn, định từ từ mà trốn đi. Nhưng ngay khi chuột nhắt sắp thành công, con mắt lạnh lùng của mãng xà lại hé mở, chiếu thẳng vào gương mặt lén lút.

Hiểu Lan Yên thấy Vương Hàn đã tỉnh, không để hắn kịp nói câu gì, vội vàng giải thích:

– Cậu chủ, xin đừng hiểu lầm, tôi không cố ý trèo lên giường cậu. Tôi… tôi… là do hôm qua cậu bị sốt… nên…

Con chuột nhắt còn chưa kịp trăng trối hết lời, đã bị mãng xà một phát tóm gọn, giam hãm trong vòng tay rắn chắc.

– Hiểu Lan Yên!

Tiếng gọi phát ra từ miệng mãng xà, vừa quyến rũ lại vừa nguy hiểm, thật làm người ta vừa si mê lại vừa sợ hãi…

– D… ạ…?

Cảm nhận được sự run rẩy của người trong lòng, Vương Hàn mới mở miệng thốt ra hai từ, đánh nát tâm can con chuột chết nhát:

– Lấy tôi!

– A? Lấy… lấy cái gì ạ?

– TÔI.

…………

Thượng Đế~ Sao người lại trêu chọc cô như vậy, sao lại để cô đối mặt với những chuyện hoang đường như thế này chứ? Thôi thì có thể bù đắp cho cô một chút, có thể làm cô ngất đi mà…

Nhưng đời không như mơ, đâu phải muốn ngất là ngất được! Hiểu Lan Yên thay vì lăn đùng ra một cái cho nhẹ đầu, chỉ biết há hốc miệng, mắt nhìn trưng trưng vào lồng ngực màu đồng đẹp đẽ trước mặt.

Vương Hàn thu gọn mấy biểu cảm ngây ngốc đó vào trong đáy mắt, lại sợ cô cứ như vậy mà đơ thành đá, liền “nhắc nhở” thêm một câu:

– Nghe rõ tôi nói gì chưa?

Hiểu Lan Yên vẫn còn chưa định thần, nửa ngày mới dám đưa mắt nhìn lên một chút, đôi môi mọng mấp máy vài lời không rõ thanh âm.

Vương Hàn cũng biết cô khó hiểu, liền giải thích một chút:

Bình luận (0)

Để lại bình luận