Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vu Triều là một người đàn ông thô bạo như vậy, có chỗ nào giống với người sẽ chăm sóc hoa chứ, nhưng có lẽ ở một góc độ nào đó anh và hoa hướng dương rất giống nhau.

Hoa hướng dương mãi mãi hướng về phía mặt trời, mà trong mắt Vu Triều cũng chỉ có Tạ Linh Lăng.

Lòng bàn tay Tạ Linh Lăng có vết trầy xước, cũng không tính là nghiêm trọng, không ngờ Vu Triều lại cẩn thận như vậy. Anh đi vào hiệu thuốc mua thuốc khử trùng và băng gạc.

Lúc sáng 12 giờ 30 phút, xe dừng ở dưới tán cây ô loan xum xuê, Vu Triều cầm tay Tạ Linh Lăng cẩn thận xử lý vết bẩn bên trong khe hở miệng vết thương của cô.

Tạ Linh Lăng ngăn cản Vu Triều, nhưng sự phản kháng của cô hoàn toàn vô hiệu trước mặt anh. Người đàn ông này bá đạo cố chấp hơn cô nghĩ, nhưng dù cô có đồng ý hay không cũng không quan trọng.

Nếu là người bình thường thì Tạ Linh Lăng nhất định sẽ vô cùng phản cảm, nhưng mà trong lòng cô đang nghiêng về Vu Triều nhiều hơn, dung túng cho hành vi của anh.

Vết thương bất chợt bị đụng vào nên không khỏi có chút đau, Tạ Linh Lăng hít sâu một hơi.

Vu Triều dừng động tác trên tay, ngẩng đầu nhìn cô: “Đau lắm hả em?”

Hai người cách nhau rất gần, Tạ Linh Lăng thấy trên mu bàn tay Vu Triều cũng có vết thương. Chắc là viết thương lưu lại cách đây không lâu trước đây, vết thương vừa mới kết vảy. Thật ra buổi sáng hôm đó lúc hai người triền miên, Tạ Linh Lăng đã sờ được một ít vết sẹo trên người Vu Triều. Cô tò mò hỏi vết thương này là sao, anh chỉ nói là bị bỏng.

Tạ Linh Lăng vẫn còn nhớ, anh thật sự rất thích nắm tay cô, tùy ý xoa mồ hôi trên người cô. Mu bàn tay của anh không chỉ có vết thương mới mà còn có một ít vết thương cũ.

Dưới ánh đèn mờ ảo trong xe, Tạ Linh Lăng ma xui quỷ khiến dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay Vu Triều, hỏi lại anh: “Còn anh thì sao? Có đau không? ”

Bàn tay của Vu Triều đang ở giữa không trung, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên rõ ràng.

Tạ Linh Lăng cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Vu Triều. Đây là lần đầu tiên trong tối nay cô nhìn thẳng vào mắt anh, không có né tránh.

Vu Triều nói: “Đau.”

Tất nhiên là đau chứ, nói không đau là giả. Nhưng là một người đàn ông một vết thương nhỏ như vậy mà có cái gì để uất ức chứ. Lúc làm nhiệm vụ thì tình huống da thịt bị thương đều chỉ là chuyện bình thường.

Tạ Linh Lăng hỏi: “Vết thương nào là đau nhất vậy?”

Vu Triều nói: “Viết bỏng.”

Trên cánh tay anh có vết bỏng, Tạ Linh Lăng vẫn nhớ rõ.

Tạ Linh Lăng lại hỏi: “Tại sao anh muốn trở thành lính cứu hỏa vậy?”

‘’Trời xui đất khiến đi.” Vu Triều khẽ thở dài một hơi, tiếp tục cẩn thận giúp Tạ Linh Lăng xử lý miệng vết thương.

Tạ Linh Lăng còn nhớ rõ, lúc còn học trung học thành tích của Vu Triều không tệ nhưng anh không học đại học mà đi nhập ngũ. Cô nhớ rõ lúc ấy các bạn học nhắc tới còn có chút xúc động, cô cũng không tránh được sự tò mò.

“Vậy sao sau khi tốt nghiệp trung học, anh lại đi nhập ngũ vậy?”

Vu Triều trả lời một cách thẳng thắn: “Trong nhà xảy ra chút chuyện, tôi phát hiện bố đột nhiên bị ung thư dạ dày, tôi nghĩ không nên mang lại gánh nặng tài chính cho gia đình nữa nên đã chọn nhập ngũ.”

Tạ Linh Lăng có chút ngoài ý muốn: “Vậy bố anh…”

Vu Triều nói: “Năm thứ 2 sau khi tôi nhập ngũ, ông ấy đã qua đời rồi.”

“Xin lỗi.”

Giọng nói của anh rất thản nhiên: “Có gì phải xin lỗi chứ, cũng không phải em làm ông ấy mắc phải căn bệnh ung thư dạ dày.”

Vu Triều không nói với Tạ Linh Lăng, khi đó tuy anh không vào đại học nhưng anh đã tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học, cũng hoàn thành việc học. Anh cũng mong muốn được vào đại học, học cùng trường đại học với Tạ Linh Lăng.

Sau đó, Vu Triều không chỉ một lần đến trường đại học của Tạ Linh Lăng, anh đứng nhìn cô từ xa, nhưng chỉ nhìn từ một khoảng cách rất xa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận