Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trước năm tuổi,cô như ý nguyện được nhận nuôi, bị nhốt trong một cái nhà giam khác.

Cô vật lộn trong cái nhà giam này rất nhiều năm,và cho tới bây giờ, cô vẫn chưa thoát được ra ngoài.

“Em cũng biết,những đứa trẻ như vậy, bình thường đến trường học sẽ bị kỳ thị, tuổi lại nhỏ như, vạn nhất tạo thành bóng ma tâm lý, đối với tương lai ảnh hưởng rất lớn.” Viện trưởng nhẹ giọng nói, “Ta biết, em là thật lòng, nhưng không phải ai cũng như em,có sự kiên trì cùng quyết tâm tiếp thu thế giới bên ngoài, nhưng những đứa trẻ ở nơi này hầu hết đều sợ hãi đi ra ngoài.”

Lần trước Tô Tình đến đây,đưa cho viện trưởng 50 vạn, để viện trưởng đem bọn nhỏ ra ngoài học.

Viện trưởng nói rằng sẽ suy xét,bây giờ là đang trả lời.

Tô Tình gật đầu, “Hỏi một chút đi, nếu có,cho dù chỉ có một người.”

Cô quay đầu nhìn về phía viện trưởng, ánh mắt mang theo vài phần ngưng trọng, “Mong viện trưởng đưa những em ấy đến trường học,em sẽ trả phí tiền học.”

“Được.”

Ở cô nhi viện nói chuyện với bọn nhỏ một chút,lúc cô trở về trời đã tối rồi.

Tô Tình thanh toán tiền xuống xe, đang đi đến chung cư phía trước, bỗng thấy một người đứng dưới gốc cây.

Người đàn ông vẫn mặc trang phục cưỡi ngựa màu đen như cũ, vai rộng eo hẹp, dáng người thẳng, anh đứng ở dưới gốc cây,đôi mắt đen kịt nhìn cô từ phía xa.

Tô Tình bị ánh mắt kia làm cho giật mình một chút.

Tim lập tức liền đập nhanh vài phần.

“Tới tìm em?” Cô cong môi cười đến gần, “Sao lại không đi lên?”

Ở trại nuôi ngựa,cô mỗi ngày đều mặc đủ loại kiểu dáng sườn xám, xẻ tà chạy đến đùi, lộ ra đôi chân trắng nõn thon dài, đây là lần đầu tiên Lý Quân thấy cô mặc quần áo bình thường.

Tuy chỉ là một bộ đồ thể thao đơn giản hết sức bình thường nhưng trên người cô vẫn hiện ra vài phần mềm mại cùng thanh tú.

Khuôn mặt phong tình của cô bị vành mũ che đi, chỉ để lộ một khuôn mặt xinh đẹp động lòng người,cảm giác vô cùng linh động mị hoặc.

“Anh đợi lát nữa liền đi.” Không biết có phải bởi vì đang là đêm khuya hay không,giọng nói của Lý Quân trầm thấp hơn ngày thường rất nhiều, âm cuối mang theo hơi thở, lọt vào lỗ tai, ngoài ý muốn lại vô cùng dễ nghe.

“Vậy anh là nhớ em sao?” Tô Tình cúi người,đôi mắt xinh đẹp lấp lánh.

Ánh mắt Lý Quân dừng ở trên mặt cô, sau một lúc lâu mới đáp, “Ừ.”

Tô Tình dừng lại,vẻ mặt vô cùng sinh động,có chút sửng sốt, kinh ngạc, còn có mơ hồ, cuối cùng hóa thành một nụ cười.

Cô không tin.

Cô vươn ngón trỏ cùng ngón cái, nhẹ nhàng đặt ở trên mặt Lý Quân,hơi hơi dùng sức nhéo.

“Này, thật sự không đeo mặt nạ a.” Cô nhe răng cười, cơ thể lại sát vào vài phần, cơ hồ dựa vào ngực anh, “Thật sự nhớ em?”

Dưới vành mũ đôi mắt cô sáng đến kinh người.

Lý Quân không nghĩ tới,cô ngẫu nhiên lộ ra một mặt khác lại hấp dẫn anh đến vậy, cơ hồ là theo bản năng,anh duỗi tay chế trụ đầu cô, nghiêng đầu tránh đi vành nón, hôn lên môi cô.

Tô Tình nhón chân ôm cổ anh, nhiệt tình đáp lại nụ hôn.

Cô cho rằng anh sẽ không đến tìm cô nữa.

Thậm chí tính toán đem ký ức tối hôm qua phong ấn ở trong trí nhớ, lại không nghĩ, hôm nay còn có thể gặp lại.

“Thứ hai anh được nghỉ.” Lý Quân buông cô ra,giọng nói khàn khàn, “Nếu em có việc cần đi ra ngoài,thì nói cho anh.”

Tô Tình đặt ngón tay ở sau cổ anh, vẽ một vòng tròn,giọng nói nhẹ nhàng:“Anh định đem em thành tình nhân nuôi dưỡng hay muốn quan tâm em như một người bạn?”

“Anh đã hủy bỏ hôn sự với Vân Tú.” Lý Quân nói.

Tô Tình ngơ ngẩn.

“Bởi vì em?” Cô ngước mắt nhìn về phía anh.

“Ừ bởi vì em.”Ánh mắt anh dán chặt trên mặt cô, ngũ quan đoan chính làm anh khi nói chuyện biểu tình luôn ở trạng thái nghiêm túc cùng lạnh lùng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận