Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đêm dần khuya, đèn trong các toa đã tắt hết, cha Chu mới nằm xuống nghỉ lưng. Ông vẫn còn chưa ngủ thì thấy cô ngồi bật dậy, ông hỏi: “Sao vậy con dâu?”
“Ba ơi, con lạnh quá.” Khí lạnh trên xe quá dày, chăn lại quá mỏng, cô bị lạnh làm tỉnh.
“Lạnh hả con? Làm sao bây giờ?” Cha Chu cũng thấy lạnh. Ông da dày thịt cứng, quanh năm làm nông chịu đủ thời tiết khắc nghiệt mà còn thấy không quen, huống chi con dâu.. Vừa chuẩn bị ngồi dậy, Trương Tiểu Phúc đã ôm chăn qua giường ông, sau đó chui lên giường: “Con với ba ngủ chung đi, như vậy sẽ không lạnh nữa.”
Ông choáng váng, lòng cảm thấy chuyện này không hợp tình hơp lý cho lắm. Nhưng khi cô chui vào ngực ông, tay mát lạnh ôm lấy thắt lưng ông thì lời cự tuyệt đến bên môi rồi mà chẳng sao thốt nên lời.
“Ba ấm quá đi.” Trương Tiểu Phúc cảm thấy mỹ mãn, giường chật hẹp nên cô chỉ có thể nằm trong lòng ông. Cơ thể ông ấm nóng như cái lò sưởi, dễ chịu quá đi mất!
Cha Chu vừa cố gắng điều chỉnh hô hấp, vừa cố lùi sát vô vách. Dù cố thế nào thì ông cũng đã chiếm hết nửa cái giường, lại sợ cô xoay người rớt xuống đất, không còn cách nào đành ôm chặt lấy eo cô, chạm vào cánh tay lành lạnh mịn màng của cô thì càng ra sức ôm chặt hơn. Sau khi phủ chăn kín hết cả hai, ông hỏi: “Ấm hơn chưa con?”
“Dạ ấm lắm. Nằm trong ngực ba thích thật.” Vòng tay cô càng ôm chặt tấm lưng rộng hơn, tạo điều kiện cho hai con thỏ lớn đầy đặn của cô dính lên ngực ông. Sự cọ xát mềm mại kia khiến da đầu ông muốn nứt ra, hơi thở càng rối loạn. Cha Chu cố hết sức để mình bình tĩnh lại cũng phải đành bó tay trước viên ngọc bích mê người trong ngực.
Cha Chu liều mạng áp chế dục vọng, nhưng cuối cùng thân thể đã phản bội lý trí, vật nào đó đã bành trướng ngẩng đầu. Với tư thế dán chặt không một khe hở thế này, Trương Tiểu Phúc nhanh chóng cảm nhận được có thứ gì đó chỉa vào hạ thân cô.
“Ba… Ba….” Giọng cô mang theo ngượng ngùng cùng kinh ngạc, cha Chu đã xấu hổ đến không chịu nổi. Thấy ông không dám mở miệng, miệng thở hổn hển bên tay mình, Trương Tiểu Phúc môi kề gần môi, nói khẽ: “Ba không thoải mái hả?”
Nói xong cô làm như lơ đãng môi chạm vào khóe môi ông. Cảm giác mềm mại lướt qua đấy chính là giọt nước làm tràn ly, đánh nát hết những giãy giụa trong tư tưởng từ nãy đến giờ. Kẻ thắng làm vui, thú tính đã nắm quyền sai khiến. Ông chuẩn xác chiếm cứ đôi môi nhỏ nhắn, hưng phấn như nắng hạn gặp mưa rào, lý trí đều bị vứt lên chín từng mây.
Trong bóng đêm, Cha Chu xoay người đè lên người cô, thở hổn hển lấp kín đôi môi anh đào, tựa dã thú điên cuồng cắn xé cánh hoa thơm. Bàn tay chai sần hung hăng chui vào cổ áo, cầm lấy “bánh bao lớn” thô bạo xoa nắn. Đầu lưỡi nóng hổi tiến vào trong khoang miệng, điên cuồng liếm mút. Hai thân thể quấn chặt lấy nhau, một bên hôn môi, một bên cởi quần.
Trương Tiểu Phúc cũng bị ông hôn đến mê muội. Thân thể bị một cơn sóng nhiệt đánh úp, vừa khô nóng vừa khó chịu,. Cánh tay bấu víu lấy người đàn ông, chủ động nồng nhiệt đáp trả, một chân ma xát lên đùi tráng kiện.
Trước hành động đáp trả của cô, tia lý trí mong manh còn lại của ông hoàn toàn tan rả. Đầu lưỡi giảo hoạt quấy phá trong khoang miệng cô, tay còn lại luồn ra sau lưng cô kéo khóa kéo váy của cô xuống, nút gài nội y cũng bị cởi bỏ, chỉ tốn khoảng hai ba giây đồng hồ đã đem quần áo cô cởi sạch. Hai thân thể trần trụi dán cùng một chỗ, không gian nhỏ hẹp theo sự ma sát đầy khắng khít dần nóng lên.
Không còn quần áo trói buộc, hai tay cha Chu chẳng kiêng dè bắt lấy đôi gò bồng đảo cao ngất, tha hồ vuốt ve, nhào nặn. Ông thở hào hển hỏi: “Con dâu… Ngực của con vừa lớn vừa mềm.”
“Ân… Ba… Ừm…” Ngực Trương Tiểu Phúc kịch liệt phập phồng, thở gấp liên tục. Hai chân nhanh chóng khẹp lấy ông, mười ngón tay bấu lấy bả vai rắn chắc, khó chịu vặn vẹo dưới thân ông. Sợ cô rên lớn quá, cha Chu cúi xuống khóa môi cô lại, chỉ cảm thấy môi cô vừa mềm vừa thơm, hôn rất thích. Liếm mút cánh môi một lát, đầu lưỡi lại chui vào khoang miệng, khám phá từng chiếc răng đều như hạt bắp, không quên quấn lấy chiếc lưỡi thơm tho, cùng nhau chơi đuổi bắt trốn tìm.
Bị hôn cuồng nhiệt thế này, Trương Tiểu Phúc biết chắc huyệt nhi bên dưới nước nôi đã lầy lội. Tay cô vuốt ve khắp cơ thể bóng loáng, không chút mỡ thừa bên trên. Nhũ phong mềm mại lại bị ông làm cho biến dạng, không ra hình thù.
“Ba… Đừng…” Lúc môi ông thoáng rời khỏi, cô kìm lòng không đậu phát ra tiếng rên rỉ. Lời nỉ non yêu kiều kia như chất kích thích, vật dưới háng càng phấn chấn thô ngạnh.
Tay to thô ráp chạm vào nụ hoa giữa hai chân, cỏ xanh rậm rạp hai bên được mật hoa tưới ướt. Ông run rẩy dùng ngón tay chọc vào tiểu huyệt thăm dò, lối vào vừa chặt lại khít. Ông mất hết kiên nhẫn rút ngón tay ra, cầm “tiểu đệ” thô to của mình để ở cửa huyệt, không chút lưu tình cắm đi vào.
“A… A a… Lớn quá a…” Cự long hùng vĩ đã tiến vào, tuy chỉ mới có quy đầu đã khiến cửa huyệt cô muốn nứt ra. Trương Tiểu Phúc mất khống chế rên lớn, không biết bởi vì quá hưng phấn hay là sợ hãi, cũng may lúc này xe lửa đi vào đường hầm, tiếng gầm ầm ầm đã che giấu tiếng kêu của cô.
Cha Chu cũng khẩn trương đến mức trán toát cả mồ hôi, nộn huyệt của cô quá nhỏ, người anh em của ông lại quá thô, nhưng, súng đã lên nòng không thể không bắn, nói đúng hơn ông không nỡ rút ra. Ông không cho cô thời gian thích nghi, dùng toàn lực đâm vào. Cự vật thô to như pháo đồng hung hăng xỏ xuyên, đầu nắm vô tình va chạm vào chỗ mềm mại trong cô, tiểu huyệt được lắp đầy no trướng lên, khoái cảm mãnh liệt khiến linh hồn cô bay lên tận chốn mây xanh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận