Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không cần, không thấy cô bé đó sao?” Thái tử chỉ cười một tiếng, xua tay. “Chúng ta cũng không có bản lĩnh kiếm được món hàng tốt như vậy mang tới.”

“Vâng.” Quản gia chán nản lắc đầu.

Tiền cùng quyền lực chính là có sức mạnh như vậy, coi con người giống như một món hàng để mua bán. Ông làm việc trong hoàng gia nhiều năm, cũng đã sớm quen với việc này.

“Thái tử à, ngài có nhớ em không?” Giọng nói dịu dàng dễ nghe nũng nịu vang lên. Nữ tiếp viên vừa rồi trên máy bay cũng ở trên xe, cả người uốn éo như rắn trong lòng Thái tử.

“Em nói xem.” Nói rồi hắn trực tiếp kéo đi bộ đồ trên người nữ tiếp viên, cửa chắn ghế lái cũng dần hạ xuống.

Nữ tiếp viên thân hình nóng bỏng, lại biết nhiều kỹ xảo, là món hàng mà hắn rất tâm đắc, vốn muốn dâng tặng cho bọn Lạc Nhạn để củng cố ngôi vị thái tử, không ngờ gu của bọn họ lại là cái dạng kia mong manh cùng yếu đuối.

Hắn chạm qua đàn bà, cũng coi như là đếm không xuể. Vừa nhìn liền biết được đây chính là bạch hổ danh khí, đợi cô ta lớn lên nhất định kiều mị mê người, khiến đàn ông say đắm cô ta không thoát ra được.

Làm tình cùng cô ta rồi, khẳng định không vừa ý được người phụ nữ khác.

Đã như vậy, hắn tiếp tục hưởng dụng con yêu tinh nóng bỏng này. Trước đây muốn tặng cô ta đi hắn cũng có chút nuối tiếc.

“Thái tử, em muốn ngài muốn chết.” Nữ tiếp viên không ngại ngùng, trực tiếp cởi quần hắn ra, nắm lấy dương vật lớn không ngừng kích thích nó, khiến nó rất nhanh đã cương cứng lên.

Vị thái tử kia cũng không ngăn cản, ngồi dựa vào thành ghế: “Tự em động đi.”

“Vâng.” Kéo dài tiếng vâng ra một tiếng, cô ta nhanh chóng lột xuống quần lót, ngồi lên trên dương vật lớn rồi trực tiếp đẩy hông ra vào. “Của người lớn quá, nô gia thật yêu nó.”

“Yêu nó?” Thái tử chộp lấy đôi gò bồng đảo của cô ta, đưa đến miệng cắn một cái thật mạnh khiến nữ tiếp viên kêu một tiếng thất thanh. “Tôi cũng chết mê cơ thể này của em.”

Có điều so với danh khí kia, cô ta quả thật chỉ là loại tầm thường.

Nữ tiếp viên phối hợp, không ngừng lên xuống, còn chủ động đưa ngực sữa ra hướng tới để hắn dễ dàng cắn được. Theo thái tử nhiều năm, cô ta hiểu rõ từng tiểu xảo cùng sở thích của vị thái tử này.

Cô ta cũng nhờ vậy mà trở thành người đàn bà có thể theo hắn lâu nhất.

Căn biệt thự này một bóng người cũng không có, là Trình Cẩn đặc biệt thiết kế ra, vận hành đều bằng thiết bị thông minh. Quân đội canh giữ hòn đảo cũng sớm được rút lui toàn bộ.

Từ cửa lớn của căn biệt thự, Lục Dĩnh nhìn ra xa liền thấy hoàng hôn rực rỡ trên biển, còn có sóng lớn không ngừng vỗ vào bờ.

Bãi biển trải dài như vô tận, cô không nhịn được muốn chạy ra đó.

“Không được, đã sắp tối rồi.” Trình Cẩn kéo tay Lục Dĩnh, dắt cô vào trong nhà.

“Chào mừng chủ nhân về nhà.” Con rô-bốt hình người tiến tới, cúi gập người chào hỏi.

Trình Cẩn vẫy tay một cái, nó liền nhanh chóng quét được, nhận lệnh rời đi. Lục Dĩnh theo sau bọn hắn, chỉ có thể đi từng bước nhỏ.Bởi hoa huyệt vẫn còn đang hàm chứa thật nhiều tinh dịch, mỗi bước đi cô đều phải khép chặt lại chân, sợ làm bọn chúng chảy ra.

Lạc Nhạn nhìn thấy cô gái nhỏ khó nhọc, xoay người bế Lục Dĩnh, thẳng bước vào trong phòng ngủ của biệt thự rồi cẩn thận mà lấy ống truyền ra chuẩn bị truyền vào dịch dinh dưỡng.

Chứng chán ăn của Lục Dĩnh đỡ hơn một chút, hiện giờ có thể uống nước bình thường song ăn uống vẫn là sẽ nôn ra toàn bộ. Bọn hắn cũng không nỡ cưỡng cầu.

“Nhạn ca ca, có thể không cần truyền hay không?” Lục Dĩnh ngồi dậy, ôm lấy cánh tay hắn mà lắc lư. Cảm giác truyền thứ nước này vào người thật không dễ chịu chút nào.

Lạc Nhạn lắc đầu: “Không thể.”

“Tiểu Dĩnh không thích mà.” Lục Dĩnh cố chấp, ngồi dậy lần nữa bám dính lên người hắn, chu cái môi nhỏ tỏ vẻ giận dỗi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận