Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Nhan dường như không nghe thấy, cũng không ngẩng đầu lên.

Mưa vẫn rơi không ngừng, anh biết không thể cứ để cô ngồi đây được nữa.

Chu Quân Ngôn đổi ô sang tay trái, dùng tay phải kéo cô đứng lên. Nhưng chân của Cố Nhan như bén rễ trêи mặt đất, cả người căng ra, không hề di chuyển một xíu nào.

Chu Quân Ngôn không thể ném ô đi, liền buông tay cô ra, không chút do dự nắm lấy cằm cô, để cô đối mặt với anh.

Tay anh dùng lực khiến Cố Nhan không thể không ngẩng đầu lên, nhưng cô lại không muốn nhìn anh, nên cố chấp nhắm mắt lại.

Khuôn mặt cô ướt đẫm, nước mưa xen lẫn nước mắt, tóc ướt sũng dính cả vào mặt. Cả người chật vật, yếu ớt, dường như chỉ cần chạm nhẹ cũng sẽ vỡ nát.

Chu Quân Ngôn nhìn cô với vẻ mặt phức tạp, tay vô thức chạm lên mặt cô, lau đi nước mắt trêи mặt.

“Cô khóc còn chưa đủ sao?” Chu Quân Ngôn nhẹ nhàng hỏi.

Cố Nhan nghe anh nói chuyện với mình bằng giọng điệu nhẹ nhàng, lòng không nhịn được chua xót, nước mắt lại rơi xuống.

Cảm nhận được những giọt nước mắt ấm nóng rơi trêи tay mình, Chu Quân Ngôn có chút hoảng loạn khó nói nên lời, trong lòng dần trở nên bối rối.

Bình tĩnh lại, anh lau nhanh những giọt nước nước mắt ấy, vén tóc cô vào sau tai, trực tiếp ôm cô lên tránh lãng phí thời gian.

Chân cô vẫn cố giãy giụa, một tay anh dùng sức đã giữ yên cô lại.

Đèn đường mờ ảo làm anh khó phân biệt phương hướng. Quần áo cả hai đều ướt, thân thể Cố Nhan dần trượt xuống. Cả người anh có chút mệt mỏi, nhưng vẫn ôm chặt cô trong lòng.

“Đừng làm loạn!” Vừa nói xong anh liền thấy đau buốt ở cổ.

Cố Nhan đang nắm lấy vai anh, dùng sức cắn mạnh vào cổ anh.

Chu Quân Ngôn thờ ơ không nói gì, tiếp tục ôm cô đi vào bãi đỗ xe. Bởi vì tay trái vẫn đang cầm ô nên anh bước rất chậm.

Vai anh đã ướt sũng.

Cô cuối cùng cũng ngưng cắn, bất lực dựa vào ngực anh, nức nở nói: “Anh mắng tôi là kẹo cao su.”

Chu Quân Ngôn vẫn không nói gì, bước vào bãi đỗ xe trong im lặng.

Sau khi tìm thấy xe của mình, anh buông tay để ô rớt xuống đất, khẽ cúi người dùng tay mở cửa, ném Cố Nhan vào ghế sau, lạnh lùng cởi áo khoác vứt lên người cô.

“Cô so với kẹo cao su còn đáng ghét hơn nhiều.”

Sau khi ngồi vào xe, anh lập tức bật máy sưởi. Trong xe không còn nhiều xăng nên không thể trở lại nhà Cố Nhan. Anh nhướn mày, lái xe ra khỏi bãi, lượn một vòng cũng không thể kiếm được trạm xăng nào còn hoạt động.

Trong khi chờ đèn đỏ, anh bình tĩnh nói: “Xe gần hết xăng, tôi không thể đưa cô về, cô gọi cho ai tới đón đi.”

Trong xe ngoại trừ tiếng máy sưởi, tất cả đều im ắng. Cố Nhan không nói gì, ngay cả tiếng hít thở cũng mơ hồ. Anh nhìn qua gương chiếu hậu, khuôn mặt cô tái nhợt, lông mi khẽ run, mắt nhắm nghiền vùi mặt trong áo khoác anh, cơ thể run bần bật.

Anh mím chặt môi, tăng nhiệt độ sưởi lên mức tối đa.

Chu Quân Ngôn biết lúc này anh nên tùy tiện ném cô vào một khách sạn nào đó, nhưng tại sao anh lại có cảm giác không đành lòng?!

Chươnh 20

Chu Quân Ngôn đậu xe vào bãi, ngồi lại trong xe một hồi lâu mới xuống.

Anh mở cửa sau thì thấy Cố Nhan vẫn đang ngủ say, đầu dựa vào cửa xe phía bên kia.

Bãi đậu xe vào đêm khuya vô cùng yên tĩnh.

Anh đảo mắt nhìn sang phía ghế phụ, dùng tay vỗ nhẹ vào má cô, nói: ” Tỉnh dậy đi.”

Đang ngủ bị đánh thức, Cố Nhan nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu, mơ màng mở mắt.

Nhận ra người trước mặt là Chu Quân Ngôn, cô gật đầu tỏ ý hiểu rồi, chậm rãi ngồi dậy.

Lúc ngồi dậy áo khoác vô tình rơi xuống ghế. Do chưa tỉnh ngủ hẳn nên cô vẫn nửa tỉnh nửa mơ. Sau đó giơ tay muốn anh bế ra.

Ánh mắt anh vẫn hướng về phía bình chữa cháy ở góc bên kia, thờ ơ nói:

“Tự dậy đi.”

Cô vẫn giữ nguyên tư thế giang tay, có lẽ do giơ lâu nên cánh tay cô run lên vì mỏi.

“Tê chân.”

Hai người cứ giằng co qua lại như vậy.

Quần áo ướt dán lên người gây khó chịu. Chân bị tê đến không còn cảm giác do nước thấm vào, bây giờ Chu Quân Ngôn chỉ muốn về nhà nhanh nhanh thôi.

Cuối cùng, anh thỏa hiệp cúi người xuống bế cô ra khỏi xe, lông mày nhíu lại tỏ vẻ khó chịu, đẩy cửa xe bước ra ngoài.

Người trong ngực vòng tay ôm cổ anh, mềm mại tựa vào người.

Giọng điệu Chu Quân Ngôn trở nên nghiêm túc.

“Đây là lần cuối cùng.”

Cố Nhan khẽ mở mắt, gật gật đầu rồi ngủ thϊế͙p͙ đi.

Nhưng nhìn dấu răng in trêи cổ anh, cô nhẹ giọng hỏi:

“Bởi vì áy náy nên mới đi tìm em à?”

Cố Nhan mặc kệ anh vẫn tiếp tục nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận