Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Chiến Dịch Cơm Hộp Và Sự Hiểu Lầm Tai Hại
Sáng hôm sau, Kiều Ninh Ninh xuất viện như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cô tìm kiếm bóng dáng Lục Dực Nam nhưng không thấy. Hỏi ra mới biết anh đã về đơn vị làm nhiệm vụ ngay trong đêm.
“Trốn kỹ thật đấy, nhưng chú không thoát được đâu!” – Ninh Ninh nhếch mép cười.
Tối hôm đó, Ninh Ninh xách theo mấy hộp cơm thơm phức đến cục cảnh sát. Cô đã điều tra kỹ, đội của Lục Dực Nam thường xuyên phải trực đêm và ăn uống rất qua loa.
– Cháu chào các chú, các anh! Cháu mang cơm đến cảm ơn mọi người đã cứu cháu ạ!.
Sự xuất hiện của một cô bé xinh xắn, ngoan ngoãn khiến không khí căng thẳng trong đồn cảnh sát dịu đi hẳn. Mọi người nhiệt tình chào đón cô. Lục Dực Nam bước ra từ phòng họp, thấy cô thì nhíu mày, vẻ mặt lạnh lùng xa cách:
– Sao lại mang tới đây? Tôi đã nói không cần cảm ơn rồi mà.
– Dạ, nhưng cháu muốn cảm ơn chú và mọi người. Từ nay cháu sẽ nấu cơm cho cả đội nhé? – Ninh Ninh chớp mắt, giọng dịu dàng nhưng kiên định.
– Không cần… – Lục Dực Nam định từ chối phũ phàng.
Nhưng Ninh Ninh không để anh nói hết câu, cô dúi hộp cơm vào tay anh rồi chạy biến đi: “Cháu về đây ạ, mai cháu lại tới!”.
Thế là từ đó, ngày nào đội phòng chống tội phạm cũng được ăn cơm ngon canh ngọt do “cô Tấm” Ninh Ninh mang tới. Ai cũng quý mến cô bé, và ai cũng ngầm hiểu cô bé đang theo đuổi đội trưởng sắt đá của họ.
Một hôm, như thường lệ, Ninh Ninh mang cơm đến. Nhưng lần này, không khí trong đội có vẻ lạ. Cậu cảnh sát trẻ Tiểu Duẫn nhìn cô với ánh mắt ái ngại, thương cảm.
– Sao thế ạ? Chú Lục đâu rồi anh? – Ninh Ninh linh cảm có chuyện chẳng lành.
– À… đội trưởng đang có khách… là người quen cũ… em đợi chút nhé.
Tò mò, Ninh Ninh rón rén đi về phía phòng làm việc của Lục Dực Nam. Cửa phòng khép hờ. Cô ghé mắt nhìn vào và chết lặng.
Bên trong, Lục Dực Nam đang đứng đó, và một cô gái trẻ đang trong tình trạng… khỏa thân, ôm chặt lấy anh!.
– “Hệ thống! Anh ta có người yêu rồi à?” – Ninh Ninh gào lên trong đầu.
– “Chưa có! Bình tĩnh!” – Hệ thống đáp.
Nhưng cảnh tượng trước mắt quá sốc. Ninh Ninh cảm thấy lồng ngực nhói lên. Cô đóng sầm cửa lại, nước mắt lưng tròng nhưng cố kiềm nén không để rơi xuống. Cô quay ra, đưa hộp cơm cho chị Nhã cảnh sát, giọng nghẹn ngào:
– Chị ơi, chị đưa cơm cho chú ấy giúp em nhé. Em… em có việc bận phải về trước.
Ninh Ninh chạy ra khỏi đồn cảnh sát như người mất hồn. Trời bỗng đổ mưa tầm tã như muốn khóc cùng cô. Cô không mang ô, đành chạy vào trú dưới mái hiên của một ngôi nhà ven đường, lòng buồn rười rượi.
Đúng lúc đó, một chiếc ô đen che lên đầu cô. Ninh Ninh ngước lên, bắt gặp ánh mắt quen thuộc. Là Song Nghị.
– Em cầm lấy ô đi.
– Còn anh thì sao?
– Anh không sao. – Giọng anh vẫn chứa đầy sự mặc cảm tội lỗi.
– Đi chung đi, em không để anh dầm mưa đâu.
Hai người đi dưới mưa về nhà Ninh Ninh. Cả hai đều ướt sũng. Ninh Ninh nhìn bóng lưng cô độc của Song Nghị khi anh rời đi, rồi lại nghĩ đến cảnh tượng trong phòng Lục Dực Nam, cô thở dài, quyết định lên kế hoạch “trả thù”.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận