Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ có là, Diệp Thiên Tân cứng đầu, Tịch Hiên cũng cứng đầu không kém cạnh, làm cô chỉ biết chống cằm ngồi chờ.

Khoanh tay, Tịch Hiên dùng ánh mắt kiên định cho Diệp Tuyết, “Tớ và em cậu chỉ là một cuộc giao kèo, khi nào hai bên có đối tượng phù hợp, nhanh chóng sẽ biến mất quan hệ này, cậu hiểu rõ từ lúc đầu rồi mà Tuyết Tuyết?”

Đúng, dù cô và Diệp Thiên Tân có cùng nhau lên giường, ân ân ái ái thì cũng không được thêm mối quan hệ nào cả. Ngay từ lúc đầu đã không, bây giờ càng không.

Nhưng sao lòng cô lại có chút buồn bã, nhớ lại những lần cô và cậu ta chung đụng, cảm giác tất nhiên là có, rồi lại nghĩ đến cậu ta cùng một cô gái khác làm chuyện đó, thật không thể tưởng tượng được.

Diệp Tuyết lườm Tịch Hiên, đúng là cô gái cứng đầu. Chống nạnh hai tay bên eo, cô hù doạ: “Đúng! Vậy cuộc giao kèo này sắp kết thúc rồi đấy.”

Ngạc nhiên, Tịch Hiên hỏi lại: “Kết thúc?”

Gật đầu, Diệp Tuyết tung đòn đánh tâm lý cuối cùng, lần này chắc chắn đạn bay trúng nhạn.

Vờ vui vẻ, Diệp Tuyết oan oan như chim sẻ: “Ba tớ phải đi đến Hoa Liên một tuần lễ công tác rồi, nên đã nhờ Diệp Thiên Tân đến đại học Trùng Lâm thuyết trình Luật cho các sinh viên ở giảng đường trong vòng một tuần lễ.”

Tịch Hiên có để ý, suốt một tuần lễ nay, cô và cậu ta chỉ liên lạc vài lần qua điện thoại, cũng chỉ có ăn một buổi cơm và dường như mất tích, chắc chắn là công việc của cậu ta rất nhiều, nhưng điều Diệp Tuyết nói cô vẫn chưa hiểu, “Rồi sao cơ chứ? Liên quan gì đến kết thúc mối quan hệ tớ và Diệp Thiên Tân?”

“Có chứ!” Diệp Tuyết nhìn sắc mặt của Tịch Hiên đang dần thây đổi ít nhiều, cô nói tiếp: “Cháu gái hiệu trưởng trường Trùng Lâm đang để ý đến Thiên Tân nhà tớ nha, còn mời Thiên Tân làm gia sư riêng cho hai buổi học ngoại khoá ở trường, bây giờ là còn mời đến dự tiệc từ thiện do trường tổ chức nữa. Chà, chiến này Thiên Tân khó lòng từ chối, vì đích thân hiệu trưởng mời cơ mà. Có điều, tớ cũng đã gặp được cô cháu gái đó rồi, tên là Mạc Tiểu Hạ, rất xinh đẹp.”Lời nói của Diệp Tuyết nãy giờ bay vào đầu Tịch Hiên, không bỏ sót một từ. Bỗng chốc hai bàn tay cô có thêm lực, nắm chặt lại cảm giác đau, gọng nhè nhẹ hỏi lại Diệp Tuyết: “Rất xinh đẹp ư?”

Gật đầu phụ hoạ, như nhấn định là lời mình nói đúng, Diệp Tuyết thao thao bất tuyệt: “Ừ, hai hôm trước ở trường, Thiên Tân bỏ quên lại một quyển sách, thế là Mạc Tiểu Hạ đến tận nhà Diệp gia tớ trả. Lúc đó ở Diệp gia chỉ còn tớ và Du Cẩn (chồng sắp cưới Diệp Tuyết), thế nên không nỡ từ chối mà mời lại dùng trà. Vừa mới gặp là có cảm tình ngay, xinh đẹp động lòng người, lễ phép, gia đình gia giáo, lại ăn nói cử chỉ hoà ái, nhìn vào là biết có ý tình dành cho Thiên Tân. Cậu nghĩ xem, chuyến này có phải anh hùng khó thoát ải mỹ nhân không?”

“Ừ có lẽ thế!” Tịch Hiên định thần lại, bình tĩnh trả lời Diệp Tuyết.

Cô gái được nói từ miệng Diệp Tuyết, chắn chắn sẽ như Diệp Tuyết diễn tả, vì đã quá quen thân với Diệp Tuyết, Tịch Hiên hiểu được rằng Diệp Tuyết sẽ không khen ai chê ai nếu như không đã từng qua tiếp xúc và nhìn nhận lâu dài. Sao lòng cô lại thấy thật hụt hẫng thế này?

“Cậu không sợ Thiên Tân bị cướp đi sao?” Diệp Tuyết nghi ngờ, cô nhìn thẳng vào mắt Tịch Hiên, mong mỏi.

Tránh né ánh mắt Diệp Tuyết, Tịch Hiên vội ngước xuống bộ váy cưới cô vờ chỉnh sửa lại nơi eo thon của Diệp Tuyết, vừa căn nhắc xem nên nói gì. Thì bàn tay của Diệp Tuyết chặn lại, càng dồn dập hỏi: “Tiểu Hiên, không lẽ cậu không nghĩ một ngày nào đó động tâm trước Thiên Tân sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận