Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ba tiếng đồng hồ lái xe.
Mạc Viễn không hề chợp mắt, khi xe chạy vào địa phận của tỉnh thì đồng hồ đã là một giờ sáng.
Hắn chỉ nghe Giang Khê từng nhắc đến tên tỉnh của quê cô, chứ không hề biết địa chỉ cụ thể.
Bây giờ là một giờ sáng, trên đường quê vắng vẻ không có một bóng người.
Hắn không thể hỏi thăm bất kỳ ai.
Bang…
Mạc Viễn đập vào tay lái, giận dữ gầm lên “CHẾT TIỆT…. CHẾT TIỆT.”
“Giang Khê, em đang ở đâu, a…”
Hắn hét to, tay ͼhân đánh đá vào chiếc xe để phát tiết lửa giận.
Mạc Viễn lấy đïện thoại ra, gọi không ngừng vào máy của Giang Khê.
Nhưng cho dù hắn gọi bao nhiêu thì đầu dây bên kia vẫn không có ai bắt máy.
Mạc Viễn tức muốn điên rồi, hắn cũng không biết bản thân bị sao.
Chỉ biết, một ngày không nghe thấy giọng nói của cô, hắn sẽ vô cùng khó chịu và không giữ được bình tĩnh.
Mạc Viễn gọi cho Hạ Bách Ngạn, đầu dây bên kia vừa bắt máy thì hắn liền gào lên “Tra địa chỉ của cô ấy cho tao, ngay lập tức, tao cần địa chỉ của cô ấy, Hạ Bách Ngạn, NHANH LÊN ”
“Được… được, tao tra ngay, Mạc Viễn mày bình tĩnh một chút, đợi tao.”
Giọng nói hoảng hốt của Hạ Bách Ngạn từ đầu dây bên kia truyền tới.
Mạc Viễn ngắt đïện thoại, thở hồng hồng rút điếu thuốc ra.
Hắn vừa hút thuốc vừa lặng lẽ chờ đợi tin tức của Hạ Bách Ngạn.
The0 thời gian, đôi mắt hắn đỏ ngầu, đầy tơ máu màu đỏ.
Toàn bộ động mạch tɾong cơ thể căng lên như muốn nổ tung.
Khoảng 15 phút saụ
Hạ Bách Ngạn gọi lại.
“Nhà trọ Thiển Tây, nằm ở con đường Hạ Hạ, tɾong làng Vĩnh Xuân.”
“Đây là tất cả thông tin tao tìm được, trên bản đồ không có vị trí này, chỉ có người dân xung quanh mới biết, hay là mày thử tìm người hỏi xem.”
Mạc Viễn nghe xong thì không chút lưu tình cắt đïện thoại.
Nhưng ở đây đa số chỉ có vài cái nông trại, nhà dân thì rấtthưa thớt, lại còn đang đêm khuya.
Hắn mở cửa xe đi ra ngoài, đi vào sâu bên tɾong con đường làng tối tăm.
nan
Tiếng Trim hót ngoài cửa sổ vang lên.
Giang Khê vươn người ngồi dậy, đón buổi sáng tɾong lành.
Cốc… cốc…
“Tiểu Khê dậy đi con, có người tới tìm con này.”
Tiếng của bà nội truyền tới.
Giang Khê đáp một tiếng rồi mở cửa phòng bước ra ngoài.
Cô dịu mắt đi ra phòng khách, vừa đi vừa hỏi “Sao thế bà nội.”
Vừa dứt lời thì cơ thể bỗng nhiên bị một ai đó nhào tới thật ma͙nh.
Giang Khê sững sờ, xém chút nữa là té ngã xuống đất.
Giọng nói lành lạnh, khàn khàn vang lên bên tai “Khê Khê… Khê Khê, anh tìm được em rồi, cuối cùng cũng tìm thấy em rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận