Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi tan học, Khương Từ Niên cầm cặp sách của hai người họ, rồi cùng nhau trèo tường trốn đi đến khách sạn.

Khương Từ Niên vào phòng tắm tắm rửa, Lê Đông thì nhanh chóng lấy ra cái đồng hồ mà mình đang giấu trong túi đồng phục của mình, đây là khi cô khẩu giao cho anh, nhân lúc anh không chú ý mà lén lút gỡ xuống từ dưới cánh tay anh.

Trong lòng cô thầm mắng anh xứng đáng bị thế, liền vội vã đem đồng hồ bỏ vào cặp sách của mình, như vậy cũng coi như huề nhau đi, vì vậy tâm trạng cô cảm thấy thoải mái không ít.

Chẳng qua cái giá phải trả cho việc huề nhau này cũng thật quá nhiều, cái đồng hồ này của Khương Từ Niên chắc cũng có giá khoảng hơn bảy vạn, là dòng Cartier thanh lịch sang trọng. Ngay lần đầu tiên cô nhìn thấy chiếc đồng hồ anh đang đeo liền đã nhận ra được giá trị của nó.

Cũng còn may, trong nhà đôi chị em song sinh kia là người ngày thường rất thích nghiên cứu mấy loại hàng có giá trị xa xỉ, lúc nói với cô mà cô không biết còn mắng cô là đồ nhà quê, nhưng nhờ đó mà cô giống như được phổ cập thêm kiến thức vậy.

Nếu không, Lê Đông cũng không phát hiện được Khương Từ Niên lại là người có tiền như vậy.

Cô giấu đi chiếc đồng hồ kia, cầm điện thoại di động nằm ở trên giường, vừa mới mở lên liền phát hiện không có phương thức liên hệ với lớp trưởng Quan Xuyên.

Đúng lúc này, trên màn hình di động hiện lên một tin nhắn vừa được gửi đến, đó là tin nhắn bằng giọng nói của ba cô gửi đến.

“Mẹ mày, mày trốn đi chơi lêu lổng ở đâu rồi hả! Giáo viên đã gọi về nói việc mày không có đến lớp vào tiết tự học buổi tối, vì sao đến bây giờ còn không có về nhà hả, hiện tại tao đang ở nhà chờ mày, để tao xem thử chừng nào thì mày mới biết lết cái bản mặt trở về đây. Hôm nay nếu mày không về nhà trước mười giờ rưỡi, vậy thì tiền tiêu vặt trong một năm tới tao đều sẽ cắt hết, không cho mày một đồng nào!”

Lúc Khương Từ Niên từ trong phòng tắm đi ra, khi tới trong phòng ngủ thì chỉ nghe được âm thanh thô tục của người đàn ông trung niên biến mất, Lê Đông nhanh chóng cúp điện thoại sau đó đem cả gương mặt vùi vào trong gối nằm.

Khương Từ Niên lau khô đầu tóc rồi lên giường nằm, từ sau lưng ôm lấy người cô, Lê Đông rõ ràng cảm giác được trên người anh đang mặc áo tắm dài, chợt nhớ tới hình như anh là người không thích ngủ lõa thể, cô còn tưởng rằng mấy cậu con trai tuổi này đều thích việc khi ngủ chỉ mặc một cái quần đùi rộng rãi thôi chứ.

“Lê Đông.”

m thanh của anh bình tĩnh, không có chút phập phồng nào, nhưng mơ hồ lại mang theo cảm giác nặng nề áp bách, giọng điệu trầm thấp kèm một tia khàn khàn, khiến chi trái tim Lê Đông run rẩy mỗi khi nghe thấy.

“Chúng ta kết hôn được không.”

Hả! Gì… Gì chứ?!

Lê Đông kinh ngạc đến trợn lớn đôi mắt.

###

Quan Xuyên cầm trong tay chiếc đồng hồ trông rất mắc tiền kia mà lật qua lật lại, ngó trái ngó phải, thậm chí còn thử ướm lên cổ tay mình mà khoa tay múa chân.

“Làm không tồi nha, cô làm như thế nào có thể khiến cho Khương Từ Niên cho cô cái đồng hồ xa xỉ này vậy?”

Lê Đông trừng mắt nhìn cậu ta, nói: “Tôi trộm.”

Cậu ta cười lớn lên, trong điệu cười ít nhiều mang theo ý tứ xấu xa, Lê Đông oán hận đến nghiến răng ken két đối với cậu ta. Quan Xuyên phát hiện ra cô giống như thật sự không biết rằng hai mắt của mình có bao nhiêu xinh đẹp vậy đó, lúc cô trừng to hai mắt, nhìn thẳng chăm chú vào người khác, thật giống như là một chú mèo con biết nói chuyện vậy, tròng mắt to tròn sáng rõ một màu đen long lanh trong hốc mắt.

“Trả lại cho cô.” Cậu ta tùy tay ném trả cái đồng hồ kia lại cho cô.

Lê Đông thấy thế hoảng sợ tới mức luống cuống tay chân mà cố gắng chụp lại nó, đến khi nắm được đồng hồ trên tay rồi nhưng trái tim vẫn như muốn từ cổ họng nhảy ra ngoài luôn rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận