Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đoạn Băng Và Sự Thỏa Hiệp
“Tắt đi! Tôi xin anh, tắt nó đi!” Tiếng hét của Tinh Thần xé lòng, cô vùi mặt vào đầu gối, cả người run lên bần bật như chiếc lá trước gió bão. Sự nhục nhã ê chề bao trùm lấy cô, khiến cô chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống, hoặc chết đi ngay lập tức.
Phó Hoành nhìn cô gái nhỏ đang suy sụp trước mặt, đáy mắt hắn lóe lên một tia cảm xúc phức tạp, nhưng rất nhanh bị sự lạnh lùng che lấp. Hắn ném chiếc điều khiển lên giường, màn hình tivi tắt ngấm, trả lại sự yên tĩnh đáng sợ cho căn phòng.
Hắn tiến lại gần, ngồi xuống mép giường. Bàn tay to lớn, thô ráp của hắn nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, gỡ tay cô ra khỏi tai, ép cô phải ngẩng mặt lên nhìn hắn.
“Nhìn tôi này, Cổ Tinh Thần.” Giọng hắn trầm thấp, uy quyền không cho phép kháng cự. “Cô đã thấy rõ chưa? Cô bị Cổ Hoành Siêu chuốc thuốc, và cô đã lên giường với tôi. Đây là sự thật.”
Tinh Thần nhìn vào đôi mắt sâu thẳm đen kịt của hắn, nước mắt vẫn lăn dài trên má. “Anh… anh là đồ khốn nạn! Tại sao anh không đưa tôi đến bệnh viện? Tại sao anh lại làm thế với tôi?”
“Tôi cứu cô đấy chứ.” Phó Hoành cười nhạt, ngón tay cái miết nhẹ lên đôi môi sưng đỏ của cô. “Nếu tôi không đưa cô về, cô nghĩ đám đàn ông ở hộp đêm đó sẽ tha cho cô sao? Ít nhất, tôi sạch sẽ và kỹ năng cũng không tệ, đúng không?”
Lời nói của hắn như xát muối vào vết thương lòng của cô. Tinh Thần hất tay hắn ra, ánh mắt đầy căm hận. “Anh là cầm thú! Anh quay lại những thứ này để làm gì? Anh muốn tống tiền tôi sao? Tôi không có tiền đâu!”
Phó Hoành đứng dậy, đi về phía bàn làm việc, lấy ra một tập hồ sơ ném xuống trước mặt cô. “Tôi không cần tiền của cô. Tôi cần cô nghe lời.”
Hắn chỉ vào chiếc đĩa DVD đang nằm trong đầu máy. “Đoạn băng này, tôi sẽ giữ nó làm kỷ niệm. Hoặc, nếu cô không ngoan ngoãn, nó có thể sẽ được gửi đến trường đại học của cô, hoặc gửi cho cha mẹ nuôi đáng kính của cô xem. Cô nghĩ sao?”
Tinh Thần sững sờ. Hắn đang đe dọa cô. Hắn nắm thóp cô. Nếu đoạn băng này bị lộ ra, cuộc đời cô coi như chấm dứt. Cô sẽ bị đuổi học, bị gia đình họ Cổ phỉ nhổ, bị xã hội lên án là loại con gái lẳng lơ hư hỏng.
“Anh muốn gì?” Cô thì thào, giọng nói tuyệt vọng.
“Tôi muốn tiếp tục mối quan hệ này.” Phó Hoành nói một cách thản nhiên, như thể đang bàn chuyện thời tiết. “Tôi thấy cơ thể cô rất hợp với tôi. Chúng ta sẽ là tình nhân. Cô phục vụ tôi, tôi sẽ giữ bí mật cho cô.”
“Không bao giờ!” Tinh Thần hét lên. “Tôi thà chết còn hơn làm đồ chơi cho anh!”
“Vậy thì cứ chết đi. Nhưng trước khi chết, hãy nghĩ đến hậu quả.” Hắn lạnh lùng nói. “Cô chết rồi, đoạn băng này vẫn sẽ được phát tán. Cô muốn người đời nhìn vào xác chết của cô và đàm tiếu không?”
Sự tàn nhẫn của hắn khiến Tinh Thần lạnh toát sống lưng. Cô biết, mình không có đường lui.
Sau khi được hắn cho phép rời đi, Tinh Thần lê bước về căn hộ nhỏ của mình như một cái xác không hồn. Lão Ruth nhìn thấy bộ dạng tiều tụy, đôi mắt sưng húp của cô thì hoảng hốt, ôm chầm lấy cô mà hỏi han. Tinh Thần chỉ biết khóc, khóc nức nở trong vòng tay ấm áp của bà, nhưng không dám nói ra nửa lời về sự thật kinh hoàng kia.
Suốt ba ngày sau đó, Tinh Thần nhốt mình trong phòng. Cô trùm chăn kín mít, từ chối ăn uống, chỉ nằm đó và khóc. Cô cảm thấy cơ thể mình dơ bẩn, ô uế. Mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh đêm đó lại hiện về, những cái chạm tay nóng bỏng của hắn, hơi thở dồn dập của hắn, và cả sự phản ứng đê tiện của chính cơ thể cô… tất cả như cơn ác mộng không lối thoát.
Cô hận Cổ Hoành Siêu, kẻ đã đẩy cô vào địa ngục. Cô hận Phó Hoành, kẻ đã lợi dụng và giam cầm cô trong địa ngục đó. Và cô hận chính bản thân mình, vì đã quá yếu đuối và vô dụng.
Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Cô không thể trốn tránh mãi được. Cô phải đi học, phải đi làm để kiếm sống. Cô tự nhủ với lòng mình, hãy coi như bị chó cắn, hãy quên nó đi.
Nhưng ác mộng đâu dễ dàng buông tha cô như vậy.
Sáng ngày thứ tư, khi Tinh Thần đang đi bộ đến trường, một chiếc xe Bentley màu đen sang trọng lướt tới và chặn ngang đường cô. Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng của Phó Hoành.
“Lên xe.” Hắn ra lệnh.
Tinh Thần đứng chết trân tại chỗ, hai tay nắm chặt quai túi xách, toàn thân run lên bần bật. Cô trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt đầy sự kháng cự.
Phó Hoành nhếch mép cười, giơ lên một chiếc thẻ nhớ nhỏ. “Cô muốn tôi phát sóng trực tiếp ngay tại đây không?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận