Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chiếc Lồng Vô Hình
Trở về ký túc xá, Bùi Yên như người mất hồn.
Hai cô bạn cùng phòng, Chu Viện và Từ Uyển, vừa đi mua sắm về. Thấy Bùi Yên, họ lập tức xúm lại.
“Yên Yên! Về rồi à? Chuyến đi vui không? Nghe nói có cả Lâm học trưởng nữa cơ à? Ui, cậu sướng thật đấy!”
Bùi Yên chỉ cười gượng.
“Ủa?” Chu Viện nhìn cô kỹ hơn. “Mới đi mấy ngày mà tớ thấy cậu… khác ghê. Xinh ra thì phải?”
Từ Uyển cũng gật gù: “Đúng đó! Trước kia cậu đẹp kiểu thanh thuần như hoa sen. Giờ á… giống như hoa hồng nở rộ, kiểu vừa quyến rũ vừa… bí ẩn thế nào ấy. Tình yêu tẩm bổ có khác!” (Nguồn 353)
Bùi Yên nghe mà dạ dày cuộn lên. Tẩm bổ? Đó là sự giày vò, là sự nhục nhã. Cô chỉ muốn hét lên, nhưng chỉ có thể lắc đầu: “Tớ hơi mệt, tớ nghỉ trước đây.”
Cô nằm vật ra giường, kéo chăn trùm kín đầu. Cô phải làm sao đây? Cô phải gọi cho Vệ Diễn, phải nói lời chia tay. Nhưng cô không làm được.
Đúng lúc đó, điện thoại cô rung lên. Một số lạ.
Cô chần chừ bắt máy.
“Xuống dưới.”
Giọng nói lạnh lùng, trầm đục quen thuộc vang lên. Là Lâm Dịch Phong.
Bùi Yên giật bắn mình, ngồi bật dậy. “Anh… sao anh biết số tôi?” Cô nhớ là hắn đã lấy điện thoại của cô.
“Đừng hỏi thừa.” Hắn gằn giọng. “Anh đang ở cổng Đông. Cho em mười lăm phút. Nếu em không xuống…” (Nguồn 356)
“Tôi sẽ không xuống!” Bùi Yên run rẩy phản kháng.
“Vậy à?” Hắn cười khẩy. “Vậy để anh lên tận phòng ký túc xá của em nhé. Anh cũng tò mò muốn biết bạn cùng phòng của em sẽ phản ứng thế nào khi thấy anh lôi em đi.”
“Anh dám!” Bùi Yên hoảng sợ tột độ. Hắn điên rồi!
“Em biết anh dám mà. Mười lăm phút. Bắt đầu tính giờ.”
Điện thoại ngắt máy. Bùi Yên nhìn chằm chằm vào màn hình, toàn thân run lẩy bẩy. Hắn đang ở cổng Đông. Hắn thật sự dám đến trường tìm cô. Hắn không sợ bị Vệ Diễn nhìn thấy sao?
Không. Hắn không sợ. Hắn đang muốn ép cô vào đường cùng, muốn cả thế giới biết cô là của hắn.
“Yên Yên, cậu đi đâu đấy?” Chu Viện thấy cô vội vã thay quần áo, liền hỏi.
“Tớ… tớ quên đồ, tớ ra ngoài một lát.”
Bùi Yên vơ vội cái áo khoác, che đi khuôn mặt tái nhợt của mình, lao ra khỏi ký túc xá. Cô không chạy, mà là đang bước vào một chiếc lồng vô hình, một chiếc lồng mà Lâm Dịch Phong đã cẩn thận giăng ra, và cô, không có cách nào thoát khỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận