Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên đỉnh núi bị tuyết bao phủ, tuyết không ngừng rơi xuống, bay lả tả trong không khí, tiếng súng và vết máu cũng bị che giấu đi đôi chút.

Một vài người áo đen nhanh chóng đi qua vùng núi tuyết, bọn họ đều được trang bị đầy đủ, hành động nhanh nhẹn, chỉ có người đi ở giữa là toát ra sự tản mạn, thản nhiên khó có thể nhận ra được, dưới nền tuyết trắng xóa, hắn nở nụ cười kêu căng và ngạo mạn, thoạt nhìn tâm trạng rất tốt.

Đột nhiên hắn hơi sửng sốt.

Cúi đầu nhìn xuống, trong tuyết có một bàn tay vươn ra nắm lấy chân hắn. Người bên cạnh nhanh chóng phản xạ có điều kiện, vội vàng móc súng ra chĩa về phía bàn tay trên mặt đất.

Sau khi chàng trai đứng giữa quan sát một chút, tay nắm chân hắn từ từ buông ra.

Bên trong lớp tuyết lộ ra phần lưng của một người.

Nhìn thấy được nửa bên mặt của người đó, người nọ còn rất trẻ, là một chàng trai 17-18 tuổi, nửa người trên lộ ra khỏi tuyết, nửa người dưới ngâm trong tuyết.

Hắn khom người, đưa tay tới kiểm tra, vẫn còn hơi thở yếu ớt.

Hắn hơi nhướng mày.

Hôm nay giết một kẻ thù, có lẽ có thể cứu được một người.

Hắn bảo cấp dưới kéo chàng trai đó ra, phủi sạch tuyết dính trên người cậu ta.

Hắn quan sát từ trên xuống dưới trên người cậu ta, có lẽ chân đã bị phế, mạng có thể nhặt về được nhưng trở thành người tàn tật.

Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của đối phương, ánh mắt của hắn trầm xuống, khuôn mặt này có chút giống hắn, chỉ là trên mặt có nhiều hơn hai nốt ruồi.

Nhưng hắn nhanh chóng hiểu ra.

Cha hắn là một con ngựa giống thích động dục, con hoang nhiều không đếm xuể.

Vậy mà ở nơi có điều kiện sinh tồn khốc liệt có thể nói là tuyệt cảnh này lại cho hắn nhìn thấy một đứa con hoang.

Vậy hắn còn muốn cứu không đây?

“Cậu tỉnh rồi.”

Cậu ta chậm rãi mở mắt, nhìn ánh lửa màu cam: “Tôi…Tôi đang ở đâu? Tôi chết rồi sao?”

“Không, cậu gặp tuyết lở, tôi cứu cậu.”

Cậu ta dần dần nhìn rõ hơn, thấy người kia mang kính râm và khẩu trang, còn mình đang trong một cái lều, bên cạnh là đống lửa nhỏ.

“Cảm…Cảm ơn, cảm ơn anh đã cứu tôi.”

Cậu ta chậm rãi ngồi dậy, phát hiện chân không còn cảm giác, sắc mặt nhanh chóng trở nên khó coi, biểu cảm như sắp sụp đổ nhanh chóng bình tĩnh trở lại.

Hắn cảm thấy rất thú vị: “Cậu tên là gì?”

“Tôi là Tạ Hách.” cậu ta nở nụ cười vui sướng trong tình cảnh thê thảm này, trong mắt là tuyết rơi bên ngoài, tay đưa ra trước đống lửa để sưởi ấm, ánh mắt cũng ấm áp: “Anh thì sao?”

“Tôi là một bác sĩ.” hắn ngồi đối diện với cậu ta, cũng không trả lời, hắn nhìn chằm chằm đôi mắt sáng ngời kia, lạnh nhạt lên tiếng: “Cậu tới núi tuyết làm gì?”

Giọng điệu bình thản, thong dong, rất giống như đang trêu chọc. Nhưng có người hiểu biết một chút về hắn, phần lớn đều sẽ bắt đầu quỳ xuống xin tha.

Tạ Hách gãi đầu: “Tôi có một người bạn gái, cô ấy nói hy vọng tôi tỏ tình với cô ấy trên núi tuyết…”

A.

Thì ra là thế.

Ấu trĩ, là một đứa trẻ tự cảm động.

Đột nhiên Tạ Hách như nhớ ra chuyện gì đó: “Anh có thấy camera của tôi ở đâu không?”

“Không.”

Trên thực tế hắn đã đưa cho cấp dưới, nếu cậu ta chụp thứ không nên chụp thì không thể để cậu ta sống sót trở về được.

Tạ Hách: “Được rồi…”

“Không đau khổ vì chân mình sao?” hắn vẫn ôn hòa lễ độ như trước: “Nửa đời sau của cậu là một kẻ tàn phế, sự lỗ mãng và ngây thơ của cậu đã khiến cậu suýt chút nữa chết ở chỗ này.”

“…”

Cậu ta trầm mặc một lúc lâu.

Vẫn luôn cúi đầu sưởi ấm, mái tóc mềm mại như phát sáng dưới ánh đèn, nhìn rất sáng lại như rất tối.

Một lúc lâu sau, cậu ta mới ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Đau khổ thì có đau khổ, quả thật là rất nông nỗi, sau này làm việc cần phải cẩn thận một chút.” vẫn cười, nụ cười đơn thuần của cậu ta: “Nhưng mà cũng không nhất định như vậy, lỡ như chân còn hy vọng thì sao, hơn nữa tôi sống rất có nghị lực, tôi cũng rất thông minh, lúc cấp 2 có thể tiến bộ hơn 10 bậc, thật ra Vãn Vãn của tôi cũng rất yêu tôi.” cậu ta hơi dừng lại, lại nói: “Cho dù nếu cô ấy thật sự rời bỏ tôi, tôi tin mình cũng có thể chăm sóc cho bản thân. Có vấn đề thì giải quyết vấn đề, không thể giải quyết thì chấp nhận nó, đây là nguyên tắc của tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận