Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Vị Giáo Sư Bất Đắc Dĩ Và Luận Văn Tình Yêu
Sau bữa trưa ngọt ngào (với việc Tiêu Hách cứ đòi đút cho anh ăn bằng miệng), Lục Thanh Yến ngồi xuống sofa xem tài liệu, còn Tiêu Hách thì ôm máy tính ngồi bệt dưới thảm, mặt nhăn như khỉ ăn ớt.
“Sao thế?” Lục Thanh Yến hỏi, tay vuốt ve mái tóc xù của cậu.
“Ông thầy hướng dẫn lại nhắn tin giục đề cương luận văn. Em thề là em đọc mấy cái tài liệu tham khảo này như đọc tiếng Mán ấy, chả hiểu gì sất.” Tiêu Hách than thở, gục đầu vào đùi anh.
Lục Thanh Yến cầm lấy máy tính của cậu xem qua. Đề tài về phân tích thị trường tài chính, khá hóc búa với sinh viên thực tập. Nhưng với Lục Thanh Yến – một giám đốc marketing dạn dày kinh nghiệm và từng là thủ khoa đầu ra của trường Đại học T – thì chuyện này dễ như ăn kẹo.
“Chỗ này số liệu sai rồi, phải lấy mẫu từ năm ngoái mới đúng xu hướng. Còn cái biểu đồ này…” Lục Thanh Yến bắt đầu giảng giải, giọng trầm ấm, nghiêm túc và đầy cuốn hút.
Tiêu Hách ngẩn ngơ nhìn anh. Người đàn ông này lúc làm việc, lúc tập trung vào chuyên môn toát ra một sức quyến rũ chết người. Ánh mắt sắc sảo, đôi môi mỏng mím lại, ngón tay thon dài lướt trên bàn phím…
“Hiểu chưa?” Lục Thanh Yến quay sang hỏi.
“Dạ? À… ừm… hiểu sơ sơ.” Tiêu Hách giật mình, nãy giờ mải ngắm trai có nghe được chữ nào đâu.
Lục Thanh Yến lắc đầu cười, lấy điện thoại ra nhắn tin cho một người.
“Thầy Thẩm, Tiêu Hách là sinh viên của thầy à?”
Bên kia trả lời ngay lập tức: “Lục Thanh Yến? Rồng gặp mây hay sao mà hôm nay cậu nhắn cho tôi thế? Đúng rồi, thằng nhóc Tiêu Hách đang làm tôi đau đầu đây, lười chảy thây ra.”
Thẩm Thanh là giáo sư hướng dẫn của Tiêu Hách, và cũng là thầy cũ của Lục Thanh Yến. Hai người vẫn giữ liên lạc tốt đẹp.
Lục Thanh Yến nhắn lại: “Thầy nới lỏng tay cho em ấy chút. Em đang hướng dẫn cậu ấy làm một bài nghiên cứu SSCI, sẽ để cậu ấy đứng tên tác giả thứ hai. Thầy thấy sao?”
Thẩm Thanh: “???” Thẩm Thanh: “Vãi chưởng! Cậu chơi lớn thế? Để tán trai à?”
Lục Thanh Yến đỏ mặt, không trả lời câu hỏi trêu chọc đó, chỉ gửi một icon mặt cười. Anh biết bài nghiên cứu SSCI có giá trị thế nào. Nó đủ để Tiêu Hách tốt nghiệp loại xuất sắc và mở rộng con đường sự nghiệp sau này.
Anh đặt điện thoại xuống, nhìn Tiêu Hách đang vò đầu bứt tai với đống số liệu. Anh không chỉ muốn làm người yêu, làm bạn giường của cậu, mà còn muốn là người dẫn đường, là chỗ dựa vững chắc cho cậu trên con đường trưởng thành.
“Lại đây, anh chỉ cho cách xử lý cái bảng này.” Lục Thanh Yến vẫy tay.
Tiêu Hách sán lại gần, vòng tay ôm eo anh từ phía sau, cằm đặt lên vai anh: “Daddy giỏi quá… Daddy làm bài hộ em luôn đi.”
“Mơ đi.” Lục Thanh Yến cốc nhẹ vào trán cậu. “Tự làm, anh chỉ hướng dẫn thôi.”
“Hứ, ki bo.” Tiêu Hách bĩu môi, nhưng rồi lại cười híp mắt, hôn trộm lên má anh một cái thật kêu. “Nhưng mà em yêu Daddy nhất trên đời!”
Căn phòng ngập tràn tiếng cười và sự ngọt ngào của một buổi chiều bình yên, báo hiệu cho những ngày tháng hạnh phúc (và cả sóng gió) đang chờ đợi họ phía trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận