Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Dục Vọng Bùng Cháy Chốn Văn Phòng
Bóng dáng lẳng lơ của ả đàn bà kia vừa khuất sau cánh cửa, không gian trong phòng chủ tịch phút chốc chìm vào sự tĩnh lặng đến bức bối. Mộ Thần chầm chậm quay người lại, đôi mắt đen láy như hố sâu không đáy xoáy thẳng vào gương mặt thanh tú của Lâm Nhạc, anh trầm giọng lên tiếng: “Không có gì muốn nói với tôi sao?”
Hỏi mình sao? Lâm Nhạc thầm đảo mắt. Nói gì nhỉ? À, chắc cái tôi cao ngút ngàn của ngài chủ tịch đang chờ mình quỵ lụy đội ơn vì nãy giờ đã đứng ra làm chủ, giải oan cho mình đây mà. Một lời cảm ơn thôi mà, tôi không keo kiệt bủn xỉn như chú đâu. “Cảm ơn chủ tịch Mộ đã chiếu cố. Nếu không còn chuyện gì nữa, tôi xin phép ra ngoài làm việc.”
Cô lạnh nhạt buông lời, quay gót toan rời đi. Nhưng gót giày cao gót vừa nhấc lên, một lực đạo mạnh mẽ, nóng rực đã túm chặt lấy cổ tay cô. “Khoan đã, cháu đang cảm ơn vì chuyện gì?” Mộ Thần giật mạnh tay cô lại. Lâm Nhạc lảo đảo, cố giữ thăng bằng, đáp trả bằng giọng điệu xa cách: “Chú, dù là chú đã có lòng giải oan giúp cháu, nhưng việc điều tra làm rõ sự việc cũng là trách nhiệm của một người lãnh đạo bảo vệ nhân viên. Nếu chú nghĩ vì chút ân huệ cỏn con này mà muốn ép cháu dọn về nhà để báo đáp chú thì xin lỗi, cháu không về đâu. Cháu ra ngoài đây.”
Nói dứt lời, Lâm Nhạc vùng vằng định thoát ra. Nhưng Mộ Thần nào để cô toại nguyện. Đôi mắt anh đỏ ngầu lên vì tức giận trước thái độ phũ phàng của cô. Anh kéo giật cô lại, mạnh bạo ép chặt cơ thể mỏng manh của cô vào sát vách tường kính cường lực lạnh lẽo. Lưng cô đập mạnh vào tường, còn phía trước là bờ ngực Thái Sơn rắn chắc, vạm vỡ của anh ép sát không chừa một kẽ hở. “Nói đi thì đi sao?” Mộ Thần gầm gừ, đôi tay to lớn, gân guốc tóm gọn hai cổ tay cô, ép chặt lên đỉnh đầu. Hơi thở nóng rực mang theo mùi bạc hà nam tính phả vào mặt cô. Lâm Nhạc hoảng hốt, trái tim đập liên hồi: “Chú… ngài làm cái trò lưu manh gì vậy? Buông ra!”
Mộ Thần không đáp, ngọn lửa dục vọng bị đè nén suốt bảy năm bùng lên không cách nào dập tắt. Anh cúi phập xuống, đôi môi mỏng bạc tình dán chặt lấy đôi môi mềm mại, anh đào của cô. Anh cắn mút thô bạo, chiếc lưỡi ranh mãnh nạy mở hàm răng cô, luồn sâu vào khoang miệng ngọt ngào, điên cuồng càn quét, hút cạn từng chút dưỡng khí. Nụ hôn mang tính trừng phạt, sâu thẳm và ướt át đến mức nước bọt của hai người quấn lấy nhau, rỉ ra khóe môi tạo thành sợi chỉ bạc dâm đãng. “Ưm… buông… buông tôi…” Lâm Nhạc nghẹt thở, vặn vẹo cơ thể cọ xát vào anh. Nhưng cô càng vùng vẫy, khoái cảm ma sát càng khiến thân dưới của Mộ Thần cương cứng tột độ.
Bàn tay thô ráp, nóng bỏng của anh rời khỏi cổ tay cô, thuần thục trượt dọc theo đường cong eo thon, bóp mạnh vào cặp mông tròn mẩy qua lớp váy công sở. Không dừng lại ở đó, Mộ Thần luồn hẳn bàn tay hư hỏng vào bên dưới vạt váy, mơn trớn cặp đùi non nớt, trơn láng, tiến thẳng đến lớp quần lót ren mỏng manh. “Chú… đừng…” Lâm Nhạc run rẩy, đôi mắt ngập nước đê mê. Bụng dưới cô co thắt kịch liệt khi ngón tay chai sạn của Mộ Thần móc vào mép quần lót, miết mạnh lên khe âm hộ đang sưng tấy. Dâm thủy từ đó đã rỉ ra ướt nhẹp, nhớp nháp cả một mảng. “Cháu gái dâm đãng của tôi, ngoài miệng thì từ chối cắn càn, nhưng cái lồn nhỏ này lại chảy nước ròng ròng vì chú thế này sao?” Mộ Thần thở hổn hển, nhét thẳng hai ngón tay thon dài vào sâu trong đường hầm chật hẹp, trơn tuột của cô. Anh ngoáy mạnh, móc ngoét từng đợt thô bạo, ép nước dâm văng ra ướt đẫm cả kẽ tay. “Aaa… ân… rút tay ra… đừng ngoáy…” Lâm Nhạc oằn mình, hai bầu ngực căng mẩy phập phồng ma sát dữ dội vào lồng ngực anh. Cô cắn chặt môi để không bật ra những tiếng rên rỉ dâm loạn giữa chốn công sở. Nhưng Mộ Thần đã triệt để mất kiểm soát. Anh ép hông mình sát rạt vào háng cô. Cây dương vật to lớn, cứng ngắc như sắt thép giật nảy dưới lớp quần tây, chọc thẳng vào giữa hai đùi cô, ma sát cuồng loạn vào mép lồn ướt rượt cách lớp quần lót. Anh muốn vạch khóa quần, muốn móc con cặc gân guốc đỏ hỏn của mình ra nhét thẳng vào cái lỗ nhỏ hẹp đang khép mở mời gọi kia, nện cho cô khóc thét dưới thân anh.
Đúng lúc nhục dục sắp lên tới đỉnh điểm, chiếc điện thoại đặt trên bàn làm việc rung bần bật, phá vỡ bầu không khí dâm loạn đầy tội lỗi. Lâm Nhạc giật thót mình như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Chút lý trí cuối cùng ập về, cô dùng đầu gối huých mạnh vào chân anh, dồn hết sức bình sinh đẩy phăng anh ra. Gương mặt đỏ lựng, cô luống cuống vuốt lại nếp váy xộc xệch, che giấu vùng kín đang nhỏ giọt, ánh mắt hoảng loạn nhìn anh: “Chú đúng là đồ vô liêm sỉ!” Rồi cô cắm đầu bỏ chạy thục mạng ra khỏi cửa.
Mộ Thần đứng chết trân tại chỗ, dương vật vẫn trướng đau nhức nhối lủng lẳng dưới lớp quần. Anh bực bội vuốt mặt, vớ lấy chiếc điện thoại đang sáng đèn. Nhìn thấy dòng tin nhắn từ một dãy số lạ hoắc, đôi mày anh nhíu chặt lại, sát khí bùng lên. Nội dung ngắn gọn nhưng đủ làm anh đen mặt tức điên: “Đến một người phụ nữ của mình cũng không bảo vệ được để cô ấy chịu ủy khuất, tôi thấy thất vọng về năng lực của chủ tịch Mộ rồi đấy! Nếu Nhạc Nhạc ở chỗ ngài còn phải chịu thêm bất cứ giọt nước mắt nào, tôi sẽ lập tức mang cô ấy đi cho khuất mắt ngài!”
Cơn ghen tuông sục sôi như dung nham bốc lên não. Mộ Thần lập tức bấm gọi lại cho dãy số kia, nhưng đầu dây bên kia đã tàn nhẫn tắt máy. Anh ném mạnh chiếc điện thoại xuống mặt bàn kính cường lực, nghiến răng ken két: “Nhạc Nhạc? Gọi thân mật ngọt ngào gớm nhỉ? Thằng khốn nạn nào lại dám bảo vệ cô ấy tốt hơn tao? Mày giỏi thì ló mặt ra đây!”
Trong khi Mộ Thần đang lộn ruột, tại căn hộ chung cư yên tĩnh, “tình địch” giấu mặt Lâm Kỳ đang ngồi khoanh chân trên ghế, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, khẽ nhếch mép cười đắc ý. Chắc ông ba hờ kia đang bốc hỏa tức giận lắm. Ai bảo chú ấy dám để mẹ chịu ủy khuất chứ! Đáng đời! Nhưng nghĩ mãi, bộ não thiên tài của cậu vẫn không sao lý giải nổi. Rõ ràng là hai người không có họ hàng, mẹ lại gọi chú ấy là chú, vậy mà mình lại đúc từ một khuôn với chú ấy như hai giọt nước. Rốt cuộc mình và chú Mộ có quan hệ gì? Thái độ của mẹ đối với chú ấy cũng ngập mùi mờ ám. Rõ ràng là trong lòng lúc nào cũng cuống cuồng quan tâm nhất cử nhất động của chú ấy, vậy mà lúc giáp mặt lại tỏ vẻ lạnh lùng, bất cần như người dưng nước lã. Quan tâm thì cứ nhận là yêu đi, sao cứ thích dối lòng cắn xé nhau nhỉ? Cậu và chú ấy giống nhau như tạc thế này, chẳng lẽ chú ấy bị đui mà không thấy lạ sao?
“Anh hai, anh đang nghệt mặt ra nghĩ gì thế?” Giọng nũng nịu của Lâm An vang lên bên tai. “Anh đang vắt óc nghĩ, rốt cuộc giữa mẹ và chú Mộ là mối quan hệ mờ ám gì? Có khi nào chú Mộ kia chính là ba ruột của chúng ta, đã gieo giống cho mẹ rồi quên mất không?” “Aiza, anh nghĩ ngợi nhức đầu làm gì, chẳng phải cứ đem đi giám định huyết thống ADN thì sẽ lòi ra ngay sao?” Lâm An chống tay lên cằm, bĩu môi. “Đồ ngốc! Chúng ta giám định kiểu gì? Muốn xét nghiệm thì phải có máu hoặc tóc gốc của chú ấy. Làm thế nào để lừa chú ấy móc được mấy thứ này đây? Mà cho dù có moi được đi nữa, thì hai đứa nhóc vắt mũi chưa sạch như anh em mình làm sao vác mặt đến bệnh viện mà không có người lớn bảo lãnh chứ!” Lâm Kỳ thở dài.
Lâm An chớp chớp đôi mắt to tròn, vỗ vỗ ngực tự tin: “Anh khinh em quá đấy! Em sẽ gọi điện lừa chú ấy đến nhà, tìm cơ hội bứt vài sợi tóc của chú ấy cho anh. Em làm được tuốt!” “Nhưng lấy được rồi thì…” “Việc bứt tóc thì em thầu, còn việc lo liệu xét nghiệm ở bệnh viện thì bộ não thiên tài của anh trai em chắc chắn lo được!” Lâm An nhìn anh trai bằng ánh mắt sùng bái đầy hy vọng. Lâm Kỳ mỉm cười tự tin, búng tay một cái: “Chốt đơn, cứ để chuyện phía sau cho anh.”
Không chần chừ, Lâm An lôi ngay chiếc điện thoại thông minh ra, bấm gọi cho Mộ Thần. Mặc dù cục tức ghen tuông trong lồng ngực Mộ Thần vẫn đang sục sôi, nhưng vừa nhìn thấy tên Lâm An nhấp nháy trên màn hình, anh lập tức vuốt mặt, hắng giọng, nhấc máy với điệu bộ hòa nhã, yêu chiều hết nấc: “Tiểu An của chú, có chuyện gì thế cục cưng?” “Chú Mộ đẹp trai ơi, cháu nhớ chú quá đi mất! Nhớ đến mức sắp đổ bệnh tương tư cạp đất ăn luôn rồi đây này. Chú có thể lén qua nhà thăm cháu một chút xíu xiu được không ạ?” Giọng nói lém lỉnh, ngọt như mật ong rót vào tai khiến Mộ Thần nhũn cả tim.

Bình luận (0)

Để lại bình luận