Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thật ra Chúc Nhược Vân muốn ăn hộp cơm hết hạn tối qua.

Nhìn ra suy nghĩ của cô ta, Điền Yên lười biếng mở miệng: “Sáng nay tôi đã ăn cơm hộp của ngày hôm qua rồi.”

“… Nhiều như vậy, sao cô không để lại cho tôi một hộp?”

Điền Yên lấy từ trong túi ra mười tệ đưa cho cô ta, vẫy tay: “Cô mua cơm cho tôi, số tiền còn lại là phí chạy vặt của cô.”

“Được rồi! Cung kính không bằng tuân mệnh!”

Chúc Nhược Vân vui vẻ nhận lấy, cởi tạp dề ra, vội chạy ra ngoài.

Chúc Nhược Vân rời đi không bao lâu, sáu người đàn ông chen chúc vào cửa hàng tiện lợi nhỏ hẹp này. Tất cả đều có thân hình vạm vỡ, chiếm giữ không gian nhỏ bé. Trong nháy mắt, Điền Yên cảm thấy không khí có chút loãng, cô có chút hối hận vì vừa rồi đã tăng nhiệt độ lên cao.

Cô chỉ biết hai người trong số đám người này. Người đàn ông lái xe cho Bàng Kinh Phú và người đàn ông đã bắt Lý Hanh lần trước. Bốn người còn lại đều là những gương mặt xa lạ.

Bàng Kinh Phú là người cuối cùng bước vào. Anh vừa bước vào, cửa sổ và cửa ra vào đã bị người canh gác bên ngoài đóng lại.

Điền Yên bị buộc phải bật đèn trong cửa hàng tiện lợi.

“Anh…” Cô sợ hãi nhìn vào khuôn mặt vô cảm của người đàn ông.

Hai tay Bàng Kinh Phú đút túi bước đến trước quầy, dáng người cao lớn, anh cụp mắt xuống nhìn cô từ trên xuống dưới.

“Người đàn ông họ Đàm hay họ Tôn gì đó có quan hệ gì với cô?”

Phó Hách Thanh ở bên cạnh anh nói: “Tên là Đàm Tôn Tuần.”

Bàng Kinh Phú lạnh nhạt liếc anh ta một cái.

“Nói to lên, nói cho cô ta biết!”

Phó Hách Thanh hắng giọng, nhìn về phía Điền Yên: “Đàm Tôn Tuần và cô có quan hệ gì?”

Điền Yên mím môi ngập ngừng, trong mắt lại có chút kinh ngạc, cô không biết còn tưởng rằng cậu ta đã chết.

“Tôi và cậu ấy là bạn bè, sao anh lại hỏi vậy?”

Giọng cô nhẹ đến mức gần như không nghe được.

“Cô thật sự ngốc hay đang giả ngốc với tôi?” Bàng Kinh Phú lấy hộp thuốc lá ra, dừng lại một chút rồi nhét lại vào túi, chỉ vào chân mình: “Ra ngoài.”

Tiếng tim đập của cô như khua chiêng gõ trống. Tay Điền Yên khẩn trương chảy mồ hôi, chậm rì rì đẩy cửa quầy đi ra ngoài.

Bàng Kinh Phú bóp cổ cô, ấn cô vào quầy thủy tinh gần đó.

Lưng cô tựa vào mép quầy cứng, cô đau đến bật khóc. Cô nín thở, nắm lấy cổ tay Bàng Kinh Phú, cầu xin sự thương xót, giọng điệu mềm mại: “Đừng…”

Bàng Kinh Phú cau mày. Diện mạo của anh không tính là dịu dàng, đôi mắt và ngũ quan đều sắc bén. Anh nhìn cô bằng ánh mắt sắc bén, lạnh lùng, không có chút dịu dàng nào, trong đôi mắt đen lại có một tia hung bạo đen tối.

“Cô quên hôm qua ở chỗ này tôi nói với cô những gì sao?”

“Ô…” Điền Yên lắc đầu, nước mắt từ khóe mắt chảy vào tai.

“Lặp lại!” Bàng Kinh Phú gầm nhẹ, siết chặt ngón tay.

“Tối, buổi tối, anh muốn thấy tôi ở quán bar Lung Linh.” Giọng nói của cô dần trở nên khàn khàn.

Bàng Kinh Phú nhướng mày: “Sau đó thì sao, cô đã làm gì?”

“Tôi sợ, tôi sợ anh chơi chết tôi.”

Tiếng cười của anh run lên từng hồi trong cổ họng, khóe môi nhếch lên, má lúm đồng tiền ẩn hiện, sắc bén, cảm giác lạnh lẽo dịu đi không ít.

“Vậy chắc là cô biết hiện tại tôi chơi chết cô như thế nào.”

Tư thế một trên một dưới, hai người áp sát vào nhau, hai đùi của Điền Yên bị kẹp giữa chân dài của anh, cô mất đi quyền chủ động và lực khống chế.

Với mỗi lời anh thốt ra, trong lồng ngực sẽ phản chiếu trở lại cơ thể cô. Ngay cả hơi thở ấm áp của anh cũng tràn ngập sự hung hãn không thể cưỡng lại, nhè nhẹ từng đợt thấm vào lỗ chân lông của cô.

Những giọt nước mắt tích tụ nhuộm đỏ đôi mắt cô, gợn sóng lăn xuống từ khóe mắt. Trong khoảnh khắc cô chớp mắt, nước mắt từ đuôi mắt của cô lăn xuống dưới.

Chóp mũi cô đỏ bừng, cả khuôn mặt như bị quét một lớp phấn dày, hơi thở nghẹn ngào khó có thể phát ra dưới lực bóp cổ của anh.

“Anh…”

Cơ thể Bàng Kinh Phú cứng đờ, liếc mắt nhìn.

Điền Yên nâng đầu gối lên, lớn mật ấn vào giữa háng anh. Lực đạo trúc trắc không biết nặng nhẹ cọ xát qua lại, xương đầu gối rắn chắc đã đánh thức con thú đang ngủ say.

Chiếc áo gió rơi xuống đầu gối anh đã trùng hợp chặn lại quang cảnh này. Từ phía sau chỉ có thể nhìn thấy đôi chân đang không ngừng vùng vẫy và cử động của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận