Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đã rất lâu rồi Trần Ngữ Sương mới có một giấc ngủ sâu, không mộng mị trằn trọc như thế. Lúc cô từ từ hé mắt tỉnh lại, toàn thân sảng khoái, nhẹ bẫng như vừa được gột rửa rồi thả trôi trên một đám mây bồng bềnh, mềm mại. Chỉ có điều… vùng cổ hơi vướng víu, nong nóng.
Cô đưa tay sờ soạng, dở khóc dở cười kéo sợi dây tai nghe đang quấn loạn xạ thành mấy vòng siết chặt quanh cổ mình ra. Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua khe hở của tấm rèm cửa, hắt lên tấm ga giường những vệt sáng lấp lánh. Trần Ngữ Sương hạnh phúc vươn vai, liếc mắt nhìn đồng hồ điện thoại. Đã tám giờ rưỡi sáng. Trên màn hình hiển thị một tin nhắn hình ảnh Cá Voi gửi tới từ tận một tiếng trước. Mở ra xem, đập vào mắt cô là một bát cháo thịt nạc nấu cùng trứng vịt Bắc Thảo bốc khói nghi ngút, bên cạnh là một chiếc bánh rán hành chiên vàng ruộm, giòn tan. Bố cục chụp ảnh hoàn hảo, màu sắc bắt mắt đến mức chỉ nhìn thôi đã ứa nước bọt.
Trần Ngữ Sương ôm bụng, dường như cách một tầng màn hình vô tri mà cô vẫn ngửi thấy hương thơm phức của đồ ăn xộc thẳng vào mũi. Dạ dày biểu tình réo lên “ọc ọc” hai tiếng thảm thương. [Xin hỏi, tại sao sáng sớm ra anh lại tàn nhẫn tra tấn cái dạ dày trống rỗng của em như vậy hả?] Là một đứa con gái lười biếng, sát thủ phòng bếp chính hiệu, Trần Ngữ Sương chỉ biết rên rỉ lăn lộn một vòng trên giường, rồi cam chịu số phận mở ứng dụng lên lướt tìm đặt một phần đồ ăn ngoài nhạt nhẽo.
Bên kia anh chàng túc trực điện thoại hay sao mà trả lời nhanh như chớp giật: [Có đồ ăn ngon đương nhiên phải san sẻ cho người yêu ngắm cùng chứ ~ Bảo bối có muốn ăn không?] Trần Ngữ Sương gõ phím côm cốp, tức tối đáp: [Em muốn ăn thì có cắn được qua màn hình đâu… Huhu độc ác.] [Thế thì em nhắm mắt lại đi, ngoan ngoãn há miệng ra. Anh sẽ xúc một thìa đút cho em, em cứ tưởng tượng nhai nuốt là được.]
Trần Ngữ Sương cạn lời. Gã này đang nói ngôn ngữ của hành tinh nào vậy? [Anh biến đi cho khuất mắt em, em đi đánh răng rửa mặt đây.] Tủi thân ném điện thoại xuống đệm, cô lết thân hình uể oải đi vào phòng tắm làm vệ sinh cá nhân.
Chưa kịp vặn vòi nước, điện thoại lại báo tin nhắn tới. Lần này là một đoạn tin nhắn thoại. Trần Ngữ Sương bấm nghe. Từ loa phát ra chất giọng trầm khàn, ồ ồ mang theo tiếng thở dốc nặng nhọc như vừa trải qua một đợt vận động tiêu hao thể lực kịch liệt. Âm điệu lại pha lẫn ý cười mờ ám, trêu chọc. [Sương Sương, anh nhớ em.]
Cô đỏ bừng mặt, rủa thầm trong bụng. [Rõ ràng chúng ta vừa mới nhắn tin nói chuyện với nhau xong mà? Anh nhớ nhung cái nỗi gì chứ?] Cô cảm thấy nhiệt độ trong phòng tắm đang tăng vọt. Anh tiếp tục tung chiêu thì thầm, giọng mũi lả lơi đong đưa: [Chỉ là… muốn được nghe thấy giọng của em…]
Tuy Trần Ngữ Sương đã cố gắng lên dây cót tinh thần để làm quen với sự bám người, nũng nịu của tên bạn trai to xác này, nhưng tốc độ hâm nóng tình cảm của hai người diễn ra quá mức vũ bão khiến cô đôi lúc vẫn ngợp, không đỡ nổi. [Được rồi được rồi, thì đang nói chuyện đây thây. Em đi rửa mặt đã nhé, tắt máy nha?] Miệng thì gõ chữ đòi cúp máy, nhưng ngón tay lại phản chủ, cứ chần chừ không chịu nhấn nút thoát. [Đừng tắt. Em cứ làm việc của em đi, đặt điện thoại sang một bên cho anh nghe tiếng động là được.]
Một dòng suối hạnh phúc, êm đềm len lỏi lấp đầy lồng ngực Trần Ngữ Sương. Ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại ngoan ngoãn nghe lời, không cúp máy. Cô đặt chiếc điện thoại lên mặt kính của kệ bồn rửa mặt, rồi bắt đầu lúi húi đánh răng. Thứ cảm giác này thật sự vô cùng vi diệu. Rõ ràng cô chỉ đang lặp lại những sinh hoạt tẻ nhạt thường ngày, ở đầu dây bên kia anh cũng giữ im lặng không nói một lời, nhưng việc biết có người đang lắng nghe những âm thanh vụn vặt của mình lại mang đến một sự thỏa mãn, an tâm đến tận cùng. Nó như những sợi tơ hồng quấn quýt, siết chặt lấy trái tim cô, đun chảy nó ra thành mật ngọt.
Phụ nữ lúc nào cũng tốn cả đống thời gian cho việc bảo dưỡng nhan sắc. Sau khi đánh răng rửa mặt xong xuôi, Trần Ngữ Sương bắt đầu vỗ toner, thoa kem dưỡng từng bước tỉ mỉ. Không gian trong phòng tắm tĩnh lặng, chỉ có tiếng chai lọ lách cách khe khẽ. Cô ngắm nghía khuôn mặt mình trong tấm gương lớn bám đầy hơi nước. Làn da trắng nõn nà, mịn màng như sứ, đôi mắt to tròn long lanh nước, hai bên gò má còn vương lại chút baby fat phúng phính đáng yêu vô cùng. Từ hồi sa hố nghe Cá Voi livestream ASMR ru ngủ, cô đã dứt bỏ được thói quen thức khuya cày tiểu thuyết. Nhờ ngủ đủ giấc, quầng thâm xấu xí dưới mắt đã hoàn toàn biến mất, làn da căng mọng, hồng hào rạng rỡ hẳn lên. Người trong gương, từ đường nét ngũ quan đến khí chất, đều toát lên vẻ xinh xắn, cuốn hút khó cưỡng. Anh ấy… liệu có thích một khuôn mặt thế này không nhỉ? Cô cắn môi, ngây ngốc tự hỏi.
Vài giây sau, bừng tỉnh khỏi cơn mê muội, cô giơ hai tay vỗ đét đét lên má mình mấy cái. “A a a! Trần Ngữ Sương, mày bị điên rồi à? Mới xác nhận yêu đương qua mạng có một ngày mà đã mơ tưởng đến chuyện vác mặt đi gặp người ta ngoài đời rồi sao?” Hai gò má cô lập tức đỏ bừng bừng bốc khói, không rõ là do xấu hổ hay do lực vỗ vừa rồi quá tay.
Cô lắc lắc đầu, cố hất văng mớ suy nghĩ phù phiếm ra khỏi não. Nhưng đúng lúc đó, từ trong loa điện thoại truyền đến một loạt âm thanh lạ. Tiếng nước chảy rào rào xối xả… Tiếng nước đập xuống nền gạch văng tung tóe, lách cách… Kèm theo đó là tiếng cọ xát da thịt sột soạt. Nghe như… anh đang tắm? Tắm á?! Hai mắt Trần Ngữ Sương trợn trừng như ốc nhồi, lỗ tai đỏ lựng lên như bị ai vặn.
“Cá Voi… anh đang làm cái quái gì vậy hả?” Để xác nhận phán đoán điên rồ của mình, Trần Ngữ Sương run rẩy lên tiếng hỏi. Đầu dây bên kia khựng lại một nhịp im lặng. Sau đó, tiếng nước chảy lại càng trở nên sống động, dồn dập hơn. Dường như anh đã cầm chiếc điện thoại kéo sát lại gần mình, giọng nói quyện lẫn trong làn hơi nước mù mịt, khàn đục và mang theo hơi nóng hầm hập của dục vọng. “Anh đang tắm.”
“Tắm?!” Đại não Trần Ngữ Sương lúc này chính thức nổ tung thành pháo hoa. Tuy chỉ là gọi điện thoại âm thanh, nhưng việc người đàn ông ở đầu dây bên kia đang trần truồng đứng dưới vòi hoa sen, để mặc dòng nước lướt qua những khối cơ bắp cuồn cuộn… Hình ảnh sắc dục đó thật sự quá mức bạo liệt đối với trí tưởng tượng của cô. Trong đầu cô xẹt qua một dòng tiêu đề giật gân: “Sốc! Nam streamer 18+ ngang nhiên phát sóng trực tiếp cảnh tắm rửa mồi chài bạn gái qua mạng!”
Dường như anh sắp tắm xong, tiếng nước xối xả bắt đầu nhỏ dần đi. Giọng anh mang theo ý cười tà mị, khiêu khích chọc ghẹo: “Sao phản ứng mạnh thế? Em… tò mò muốn nhìn thử một chút à?” “Cái gì… Ai thèm nhìn cơ thể của anh chứ!” Cô chột dạ chối bay chối biến, hai tay luống cuống bôi nốt chỗ kem dưỡng còn thừa lên mặt, vội vàng chộp lấy chiếc điện thoại như muốn chạy trốn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận