Chương 250

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 250

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Thanh Dương vừa nói vừa đưa quyển miếu ký trong tay cho Yến Tuyền xem.
“Có tán tiên mượn kỳ lân chi khí của Lân Châu để trấn áp điều niên tà thần, xây tám ngôi chùa miếu ở tám hướng của Lân Châu làm khóa, ngôi chùa miếu ở phương nam chính là am Tĩnh Khê này.”
“Huynh cho rằng có người muốn thả điều niên ra?”
“Ừm, vừa rồi vừa đến Lân Châu, ta cảm giác linh khí ở nơi đây suy yếu, tử khí ngập tràn, ngay cả hỉ khí của năm mới cũng bị che phủ, không chỉ đơn thuần là ảnh hưởng sau khi am Tĩnh Khê xảy ra chuyện.”
“Muội có biết tại sao điều niên lại gọi là điều niên không?” Tống Thanh Dương hỏi Yến Tuyền.
Yến Tuyền ngẫm nghĩ: “Điều niên có ý chỉ trẻ con, chẳng tà thần này vẫn chưa trưởng thành?”
“Đúng vậy, điều niên tà thần được ngưng tụ từ tà niệm trên thế gian mà ra, không thuộc lục giới, giết không chết, diệt không hết, không khác gì ma, chỉ có điều nó vẫn chưa có thành tựu gì nên chỉ là tà thần. Muội nói xem, nếu như hiến tế những con rối người sống này cho điều niên thì sẽ thế nào?”
“Ôi…” Yến Tuyền hít sâu một hơi, sau đó nghĩ kĩ lại lại cảm thấy khó hiểu: “Ai lại muốn thả điều niên ra chứ? Ma vật tung hoành thiên hạ thì có ích cho ai đây?”
“Khó nói lắm, trước tiên cứ tìm ra nam nhân trong am Tĩnh Khê đã.”
Muốn biến toàn bộ ni cô trong am Tĩnh Khê thành con rối người sống thì chắc chắn là phải có nam nhân, nam nhân này có thể là thầy múa rối, cũng có thể là con rối bị thao túng, chắc hẳn người này tới đây sau khi Dương Kế Nguyệt tới nên không biết về sự tồn tại của Dương Kế Nguyệt.
“Ngươi thử nghĩ kĩ lại xem, sau khi ngươi tới, am Tĩnh Khê đóng cửa, có còn ai tới đây nữa không?” Tống Thanh Dương hỏi Dương Kế Nguyệt.
Dương Kế Nguyệt nghe bọn họ nói chuyện chỉ hiểu bập bõm, thấy Tống Thanh Dương hỏi vậy bèn vội vàng hồi tưởng.
“Rau quả, trái cây trong am Tĩnh Khê đều là đồ tự cấp tự túc, củi thì trên núi có, y phục cũng đã có đủ, không cần xuống núi mua…” Dương Kế Nguyệt liệt kê từng chuyện một, Yến Tuyền đột nhiên ngắt lời nàng ta: “Làm sao lên được núi?”
Dương Kế Nguyệt xoay người lại chỉ vào bóng tối phía sau am Tĩnh Khê.
“Đằng sau am Tĩnh Khê có một con suối chảy từ trên núi xuống tận am Tĩnh Khê, bốn mùa không bao giờ cạn nước, cũng bởi vậy mà am Tĩnh Khê mới có tên này. Cứ đi men theo con suối là sẽ lên đến núi. Ngọn núi này rất cao, đường đi lại hiểm trở, địa hình phức tạp, bình thường mọi người ít khi lên núi, chỉ kiếm củi loanh quanh dưới chân núi thôi.”
“Nói cách khác, người của am Tĩnh Khê vẫn sẽ đi ra ngoài kiếm củi. Những sư thái nào chịu trách nhiệm lo chuyện kiếm củi?”
“Ta nghe Thiên Minh nói, không có ai phụ trách riêng chuyện kiếm củi, gánh nước mà là cứ hai người một tốp luân phiên nhau. Riêng sư thái chủ trì, Thiên Minh và ta ở rừng Tư Quá thì không phải luân phiên đi lấy nước, kiếm củi.”
Yến Tuyền và Tống Thanh Dương bàn bạc với nhau, quyết định sẽ lên núi xem thử.
Lúc bọn họ tới chỗ dòng suối, chân trời đã chuyển sang màu trắng, chẳng bao lâu nữa là sẽ tới bình mình. Bọn họ đi men theo con suối một khắc đồng hồ, trời tang tảng sáng, lúc này bọn họ đã lên tới trên núi.
Dưới chân núi không có nhiều cây, lá cây đều đã rụng sạch. Giữa một đám cây trụi lủi, xen kẽ thưa thớt vài cây tịch mai cực kỳ hút mắt, hoa đỏ, tuyết trắng, hai sự vật cùng tôn nhau lên, nhìn kiểu gì cũng đều thấy thích.
Cô nương yêu hoa, bé trai yêu pháo. Trông thấy những bông hoa nở rực rỡ, đẹp mắt, Yến Tuyền và Dương Kế Nguyệt bất giác đi về phía những cây mai.
Hái một đóa rồi lại một đóa… Chẳng mấy chốc, trên tay họ đã cầm đầy hoa nhưng vẫn còn cảm thấy chưa đủ, muốn hái thêm. Tống Thanh Dương vỗ sau đầu họ một cái.
“Ôi! Huynh đánh bọn muội làm gì?” Yến Tuyền bất mãn hỏi.
“Không đánh thì làm sao bọn muội tỉnh táo lại được?”
Gì cơ? Yến Tuyền ngẩn người, sau đó phát hiện ra mình đã bất tri bất giác đi sâu vào trong rừng.
“Đây là mê hồn trận bày bằng cây mai.” Tống Thanh Dương chỉ cho các nàng xem: “Mục đích là làm người ta bất tri bất giác đi lên núi.”
Tống Thanh Dương đánh bay những bông hoa trong tay các nàng: “Hoa này cũng có vấn đề, phấn hoa khiến người ta mắc bệnh mê trai, không nén nỏi lòng, nảy sinh mơ tưởng về người khác giới, thậm chí điên cuồng, đồng thời kích thích ham muốn.”
Nghe Tống Thanh Dương nói vậy, Yến Tuyền thật sự cảm thấy người mình hơi khô nóng, trong động nhỏ cũng ngưa ngứa, tê tê như có kiến bò, cửa mình không chịu nổi mấp máy một cái, một dòng nước ấm chảy ra từ giữa hai chân.
“Có phản ứng à?” Tống Thanh Dương hỏi nhỏ vào tai Yến Tuyền. Nàng lập tức đỏ mặt, vội đẩy hắn ra.
“Sau đó thì sao? Nam nhân đâu? Vẫn không thấy nam nhân đâu.” Yến Tuyền vội đánh trống lảng.
“Đừng nóng vội, chắc chắn là ở ngay đằng trước thôi.”
Tống Thanh Dương bảo Hoa Thái Tuế đi lên đằng trước, bọn họ đi theo sau, quan sát từ xa, không lộ mặt.
“Meo meo!” Hoa Thái Tuế nghe lời làm theo.
Bọn họ đi qua mấy cây mai nữa, trông thấy một sơn động, dường như phát hiện ra có người tới, trong sơn động vang lên tiếng bước chân, một nam nhân cao to nhanh chóng bước ra.
Nam nhân này mặc y phục thô sơ, mỏng manh, không che nổi bắp chân cuồn cuộn.
“Hóa ra là một con mèo.” Nam nhân quay người trở về sơn động.
“Gã chính là thầy múa rối ư?” Yến Tuyền cảm thấy không giống, thay vì là thầy múa rối, trông gã giống một tiều phu hơn, chắc đây cũng là con rối bị thầy múa rối khống chế.
“Xem ra thầy múa rối chỉ bày mê hồn trận ở đây mà thôi.”
“Thầy múa rối không khỏi quá giảo hoạt!”
Trong lúc bọn họ nói chuyện, trời đã sáng. Trong nắng sớm, chim chóc bay lên khỏi tán rừng, tiếng chim hót thánh thót vui tai.
Yến Tuyền đột nhiên nghĩ ra một chuyện. Nàng ngẩng đầu nhìn lũ chim trên trời: “Muốn trồng tịch mai cần phải tốn thời gian, huynh nghĩ có khi nào lũ chim lại nhìn thấy thầy múa rối bố trí mê hồn trận không? Bọn chúng tìm người sẽ nhanh hơn chúng ta đó!”
Trước kia, Yến Tuyền từng sai bảo quạ đen và chim sáo, biết chim chóc thông minh biết chừng nào, hơn nữa Tống Thanh Dương còn biết điều khiển chim, không có ai đi tìm người hợp hơn chúng nó.
“Mê hồn trận không khó, chỉ cần trồng tịch mai theo đúng phương vị là xong. Gã cẩn thận như vậy, chắc chắn sẽ không để lại dấu vết. Theo ta thấy, rất có khả năng gã đã điều khiển con rối bố trí tất cả những chuyện này, còn bản thân thì đứng đằng sau, âm thầm thao túng toàn bộ.” Mặc dù Tống Thanh Dương nói như vậy nhưng hắn vẫn huýt sáo gọi hai con chim sẻ xuống hỏi chuyện.
Sự việc không khác những gì hắn suy đoán là bao. Thầy múa rối không hề tới đây, tất cả đều là gã mãng phu trong rừng làm, chú chim non không biết tên mãng phu này ở đâu tới đây.
Manh mối đứt đoạn ở đây. Bọn họ không thể động tới con rối người sống nên đành phải xuống núi trước.
Tống Thanh Dương không tiện giải thích tại sao mình và Yến Tuyền lại đột nhiên tới thành Lân Châu nên chỉ đưa Dương Kế Nguyệt tới cửa Dương gia rồi rời đi cùng với Yến Tuyền.
Mặc kệ Dương Kế Nguyệt giải thích mọi chuyện thế nào với Dương gia, tóm lại Tống Thanh Dương đã dặn nàng ta tạm thời hãy giấu chuyện về am Tĩnh Khê, đợi bọn họ tìm ra thầy múa rối, giải quyết xong việc này rồi hẵng kể.
Năm mới, trong khách điếm không có nhiều người lưu trú ăn cơm, mấy tiểu nhị ngồi không không có việc gì làm, túm tụm lại nói chuyện phiếm.
Nghe bọn hắn nói thì gần đây xảy ra một vụ án. Ở phố Tây có một thầy tướng số được gọi là Tần mù, người này uống rượu say với người ta, nói năng lung tung, dạy bậy cho người ta, nói người ta mọc nhọt ở khóe miệng là do hỏa khí công tâm, cần thanh nhiệt giải độc, kết quả tên mãng phu đó lại nghe nhầm thành thân mật giải độc.
Hai người ông nói gà bà nói vịt, chỉ sai một từ mà chệch một ly, đi một nghìn dặm, tay mãng phu này nhất thời kích động, cưỡng bức phụ nhân nhà sát vách nhà Tần mù.
Hiện giờ mãng phu đã bị bắt, hắn ta khăng khăng nói lúc đó chính miệng Tần mù nói rằng mây mưa với nữ nhân giúp hạ hỏa. Bất kể Tần mù nói vậy là cố ý hay vô tình, tất cả là do Tần mù mách nước cho hắn ta, giật dây hắn, nếu như phải chịu tội thì Tần mù phải chịu tội trước. Nếu như bị chặt đầu thì Tần mù cũng nên bị chặt trước.
Nữ tử bị hại cũng nói rằng ngày thường Tần mù có mâu thuẫn với nàng ta, đôi bên thường xuyên tranh chấp, vụ mượn say hành hung này là ông ta cố ý khiến hung thủ hiểu nhầm, cố ý bảo người ta sang nhà hàng xóm làm nhục nàng ta để báo thù.

Bình luận (0)

Để lại bình luận