Chương 250

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 250

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Không Tin
Kiều Sở Sở trở nên cảnh giác: “Chị tin sao?”
Lâm Thanh giễu cợt: “Không tin.”
Kiều Sở Sở nghi hoặc: “Vậy cha chị đâu? Bây giờ đang làm gì?”
Lâm Thanh: “Bây giờ ông ta khá nhàn rỗi, thành người thực vật rồi.”
Kiều Sở Sở: “?”
Đó mà gọi là nhàn rỗi sao?
Lâm Thanh cười rạng rỡ: “Hết cách rồi, ai kêu bình thường ông ta không để ý sức khỏe chứ! Lúc cãi nhau ông ta bị xuất huyết não rồi hôn mê luôn.”
Kiều Sở Sở khiếp sợ: “Vậy con riêng của cha chị…”
Lâm Thanh cười tới mắt mày cong cong: “Mẹ nó dẫn nó ra nước ngoài rồi, bởi vì chị kể cho cô ta nghe chuyện bạch nguyệt quang nhảy lầu. Cũng không biết vì sao lúc chị nói bạch nguyệt quang nhảy dù mười lần thì có chín lần trở lại, cô ta bắt đầu run rẩy, nói mình sẽ ra nước ngoài ngay, cũng sẽ không quay lại nữa.”
Khóe miệng Sở Sở giật điên cuồng.
[Thế chẳng phải là uy hiếp trắng trợn sao? Chị Lâm Thanh không hổ là nữ phụ độc ác, lá gan cũng lớn quá rồi!]
Lâm Thanh cong môi cười, ôm eo cô nói: “Vậy nên lần này chị còn phải cảm ơn em, chị đã chuẩn bị quà cho em xong rồi, chẳng bao lâu là có thể đưa cho em.”
Kiều Sở Sở được yêu thương mà lo sợ: “Quà gì, nhảy dù sao?”
Lâm Thanh cười ha hả, vỗ mông cô một cái: “Đời này em cũng không thể nhảy dù đâu, đến lúc đó em sẽ biết quà gì thôi.”
Cô ấy phóng khoáng rời khỏi.
Lâu Nguyệt Tuyệt giống như đua tiếp sức, chạy chậm tới trước mặt Kiều Sở Sở: “Chị!”
Hai mắt Kiều Sở Sở tỏa sáng: “Nguyệt Tuyệt, cảm ơn em vừa rồi đã nói giúp cho chị.”
Lâu Nguyệt Tuyệt vắt chéo tay sau lưng, ngẩng đầu kiêu ngạo nhìn cô: “Cha em nói, phải bảo vệ người mình thích. Em thích chị, em sẽ bảo vệ chị!”
Cô kinh ngạc, nửa ngồi xuống trêu chọc cậu bé: “Thật sao? Em thích chị hả?”
[Thế chẳng phải là nhân vật mình thích cũng thích mình sao!]
[Vui thật đó!]
Mặt Lâu Nguyệt Tuyệt hơi đỏ, vô cùng đứng đắn gật đầu: “Ừm.”
Cậu bé lấy ra một tờ giấy từ trong túi, đưa qua bằng hai tay, trịnh trọng vô cùng nói: “Em muốn trao đổi một thứ với chị.”
Kiều Sở Sở nhận bằng hai tay, mở tờ giấy ra: “Bức tranh này là chị sao?”
Đây là một bức tranh phác họa rất đẹp, thậm chí còn đẹp hơn bức của cô, còn vẽ những bông hoa hồng rất đẹp để điểm xuyết.
Bên trên còn viết tên Lâu Nguyệt Tuyệt.
Lâu Nguyệt Tuyệt chỉ bên vào bức tranh nói: “Hai ngày trước em học vẽ, giáo viên kêu bọn em vẽ người muốn gặp nhất, vậy nên em đã vẽ chị.”
Kiều Sở Sở kinh ngạc trừng to mắt, nhìn Lâu Nguyệt Tuyệt.
[Lãng mạn vậy sao?]
Bảy anh em nhà họ Bùi đều khiếp sợ vây quanh, nhìn Lâu Nguyệt Tuyệt.
Lâu Nguyệt Tuyệt mặc âu phục ngay ngắn, tóc ngắn hơi xoăn bồng bềnh, gương mặt nhỏ nhắn tuấn tú hơi ửng hồng, ngước cằm mời cô: “Em muốn dùng bức tranh em vẽ lúc nhớ chị đổi với một bức tranh chị vẽ lúc nhớ em, chị có thể nhớ tới em không? Đến lúc đó em giữ của chị, chị giữ của em, được không?”
Kiều Sở Sở mím môi, trái tim cũng tan chảy.
[Ôi! Ngọt quá rồi!]
[Trẻ con bám người và chân thành trong lúc vô tình là đáng yêu nhất!]
Cô vui vẻ đồng ý: “Đương nhiên là được!”
Hai mắt Lâu Nguyệt Tuyệt tỏa sáng: “Vậy nói rồi đó!”
Kiều Sở Sở ngoéo tay với cậu bé: “Nói rồi!”
Sắc mặt người nhà họ Bùi đều tái rồi, nhìn về phía Lâu Thính Tứ cười ha hả bên cạnh, trên mặt tràn đầy chất vấn.
Sao con trai anh lại biết như vậy?
Anh dạy sao?
Lâu Thính Tứ đút tay vào túi, trong tiếng cười mang theo đắng chát, nhún vai nói: “Tôi cũng không biết nó mang theo một bức tranh như vậy, nếu tôi biết trước thì đã tịch thu từ lâu rồi.”
Lâu Nguyệt Tuyệt ngoái đầu lại nhìn về phía cha mình, cười khiêu khích.
Đúng vậy, chính vì cậu bé biết cha của mình sẽ tịch thu nên mới không nói.
Hì hì.
Lâu Thính Tứ: “…”
Kiều Sở Sở và Lâu Nguyệt Tuyệt đang ngoéo tay nhau, trước mắt chợt có hình ảnh lóe lên.
Cô vừa định tóm lấy, đột nhiên hình ảnh kia hiện ra trước mắt cô.
Lâu Thính Tứ nằm trên giường, điện tâm đồ thành một đường thẳng tắp.
Lâu Nguyệt Tuyệt nắm chặt tay cha không buông, khóc đau lòng vô cùng.
Hình ảnh lóe lên, Lâu Nguyệt Tuyệt đang sống sờ sờ đột nhiên chết trong bùn đất, chết không nhắm mắt.
Còn có Bùi Bất Tiện chết trong xe, nửa gương mặt đều bị đụng nát.
Người đàn ông như con lai làn da màu rám nắng mặc âu phục lạnh nhạt ngồi trong xe Bentley, hạ cửa sổ xe xuống nhìn cô: “Cô Kiều nói bên cạnh tôi có kẻ phản bội sao? Có tiện lên xe nói chuyện không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận