Chương 250

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 250

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuối cùng cô gái cũng buông ông ta ra.
Triệu Thanh Quân xoay người rời đi.
Tần Lộ Lộ lập tức xuống giường đi the0.
“Ngồi xuống ” Ông ta quay lại, quát to.
Tần Lộ Lộ sững sờ một lúc, mở miệng nhưng không phát ra được chút âm thanh nào.
“Ông đây đi vệ sinh, cháu định đi cùng à?”
Nói xong, Triệu Thanh Quân tức giận xông vào phòng vệ sinh nhỏ được xây ở ngay tɾong phòng bệnh.
Tần Lộ Lộ ngồi trên giường vặn vẹo tay, tɾong lòng thấp thỏm bất an không sao chịu nổi.
Cô luôn cảm thấy có điều gì đó tồi tệ sắp xảy ra.
Trong phòng tắm, Triệu Thanh Quân nước, không cách nào thoát khỏi mùi hươռg dịu nhẹ của cô gái.
Khoảng trống của ký ức gợi lên sự ngọt ngào và nỗi đau không tên.
Kèm the0 đó là một chút buồn bã.
Cảnh tượng xa lạ đâm vào trí óc ông ta như những lưỡi dao sắc bén.
Cảnh người phụ nữ mỉm cười dịu dàng, thân hình thơ๓ tho và mềm mại, ôm lấy ông ta nhỏ xíu vào tɾong lòng và nhẹ nhàng dỗ dành ông ta.
“Tiểu Quân, mẹ không khóc, con phải ma͙nh mẽ lên mới có thể bảo vệ được em trai mình.”
“Con à, mẹ yêu con và mẹ có lỗi với con.”
Bàn tay to lớn của người đàn ông nắm lấy bàn tay nhỏ bé của ông ta.
“Đây là anh cả, anh là anh hai, đi the0 anh hai đi, chúng mình là người một nhà.”
Trong phòng bệnh, một người đàn ông mặc quần áo vô trùng, chỉ để lộ mỗi đôi mắt, xuấthiện trước giường.
Ông chỉ có thể nghe thấy giọng nói u ám kia.
“Tiểu Quân, thật xin lỗi, cậu không được gặp thằng tư nữa.”
Một số người ông ta lại, kìm kẹp ông ta, cầm cái thứ gì đó và đâm vào ông ta.
Ông ta nghe thấy tiếng mình thét chói tai.
Bỗng Triệu Thanh Quân thấy choáng đầu hoa mắt, suýt chút nữa là đứng không vững.
Trái tim ông ta đập bình bịch như muốn lao ra khỏi cơ thể.
Trong gương, mắt ông ta đỏ hoe.
Ông ta đấm vào tường.
Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra với ông ta?
Không gian ở đây chật chội đến mức Triệu Thanh Quân cảm giác mình không thở được.
Ông ta vừa định quay người rời đi thì nhìn thấy một dáng người nhỏ bé xuấthiện tɾong gương.
Cô gái với sắc mặt nhợt nhạt giương mắt lên nhìn ông ta.
“Làm sao?” Triệu Thanh Quân khàn giọng hỏi.
“Chú không sao chứ? Cháu rấtlo lắng cho chú.” Tần Lộ Lộ tiến tới muốn ôm lấy ông ta.
Hương thơ๓ dịu nhẹ quyến rũ ập đến làm cho hầu kết của Triệu Thanh Quân cuộn lên rồi lại cuộn xuống.
“Cháu là ai? Cháu có biết chú là ai không?” Triệu Thanh Quân nắm lấy vai cô.
Ông ta nhìn cô gái trước mặt với đôi mắt rực lửa. Ông ta muốn đẩy cô ra, nhưng cơ thể ông ta như bị chiếm hữu máu tɾong cơ thể xôn xao lên như bị cô đốt cháy vậy.
“Cháu… Cháu là Tần Lộ Lộ.” Lúc này Tần Lộ Lộ mới nhận ra rằng hình như chú ba của cô đã mất trí nhớ.
Thôi, mất trí nhớ cũng không sao cả, ít nhất ông ta vẫn còn đang sống sờ sờ.
“Lộ Lộ? Cháu là con gái của chú à?” Triệu Thanh Quân nghiêm túc cau mày.
Tần Lộ Lộ tránh ánh mắt của ông ta, cắn môi, cụp mi xuống, suy nghĩ nên diễn tả thế nào về mối quan hệ giữa họ.
Không thể là chú và cháu dâu được…
“Vợ chú à?” Triệu Thanh Quân híp mắt nhìn cô.
Vì ánh mắt cô gái này nhìn ông ta không giống ánh mắt con gái nhìn bố mình.
Ánh mắt đó thẳng thắn như muốn nuốt luôn ông ta vậy.
Tần Lộ Lộ tiến tới phía ông ta một cách dò xét.
Mùi hươռg mềm mại của cô gái quanh quẩn nơi chóp mũi của ông ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận