Chương 251

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 251

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vụ án này gây ra tranh cãi mạnh mẽ trong dư luận. Có một số người cho rằng Tần mù có tội, có một số người cho rằng Tần mù vô tội. Ý kiến của mấy tên tiểu nhị cũng không thống nhất, bọn họ tranh luận: “Tần mù thần cơ diệu toán, vãi đậu thành binh*, nếu ông ta muốn dạy dỗ phụ nhân kia thì đâu cần sai người khác tới cưỡng hiếp nàng ta chứ?”
*Vãi đậu thành binh: là phép thần thông rắc những hạt đậu xuống đất, biến chúng thành binh lính nghe lệnh mình.
Người khác lại nói: “Chuyện này thì ngươi không hiểu rồi, đối với nữ tử thì không gì quan trọng hơn danh tiết, hủy hoại danh tiết của nàng ta còn khiến nàng ta đau khổ hơn là giết chết nàng ta.”
Lại có người nói: “Đúng vậy, hôm qua ta nghe Hương tẩu tử nói mồng một đầu năm bị hưu về nhà ngoại, giờ ngoài đường đang đồn rằng mấy năm nay sở dĩ nàng ta và Tần mù không hợp nhau là vì Tần mù từng phê mệnh cho nàng ta, nói nàng ta có mệnh cưới hai lần đò.”
“Bởi vì một câu phán của Tần mù mà trượng phu của Hương tẩu tử vốn cưng nựng nàng ta như châu như bảo bỗng lại sinh lòng ác cảm với nàng ta. Cho nên, mấy năm nay Hương tẩu tử luôn không ưa gì Tần mù.”
“Hương tẩu tử nói chuyện đanh đá, từng không ít lần làm hỏng chuyện làm ăn của Tần mù, chắc chắn trong lòng Tần mù cũng giận nàng ta nên mới xui người cưỡng hiếp nàng ta, vừa báo được thù lại vừa khiến lá số mà ông ta phán cho Hương tẩu tử linh nghiệm, vậy là ông ta vừa có tiếng lại vừa có miếng.”
“Nếu như đúng như lời ngươi nói thì rất có khả năng Tần mù chính là người xúi giục người ta cưỡng hiếp Hương tẩu tử.”
Một tên tiểu nhị nghe đến đây bèn thay đổi lập trường. Yến Tuyền huých người Tống Thanh Dương, hỏi: “Thật sự có thể đoán ra một người sẽ thành thân bao nhiêu lần ư?”
Tống Thanh Dương gật đầu.
“Vậy huynh xem thử xem ta sẽ thành thân bao nhiêu lần?” Yến Tuyền kề mặt lại trước mặt hắn.
Tống Thanh Dương bóp má nàng, cười giả dối: “Muội còn muốn thành thân bao nhiêu lần?”
Yến Tuyền cười hì hì rồi lại hỏi: “Huynh nghĩ vì mấy chuyện này mà Tần mù xúi giục người khác cưỡng hiếp Hương tẩu tử ư?”
“Khó nói lắm. Có người vừa có bản lĩnh vừa có đức hạnh những cũng có người chỉ có bản lĩnh mà lại không có đức hạnh. Ta đang nghĩ xem chuyện này có liên quan gì tới am Tĩnh Khê hay không.”
Tống Thanh Dương chỉ vào mắt mình: “Người mù khác với người bình thường, hầu hết bọn họ sử dụng cảm quan để phân biệt người và vật trước mặt. Mặc dù con rối người sống có thể ngụy trang thành người bình thường nhưng vẫn có nhiều chỗ khác biệt, về mặt này thì người mù dễ phát hiện hơn người bình thường.”
Nếu như Tần mù thật sự có bản lĩnh như bọn tiểu nhị nói thì thầy múa rối có kiêng kị ông ta cũng là chuyện bình thường.
Yến Tuyền ngẫm nghĩ: “Đây đúng là kế mà thầy múa rối có thể bày ra. Cho dù không sử dụng thuật pháp, gã cũng vẫn có thể lợi dụng nhược điểm của mọi người để khống chế, khiến Tần mù không rảnh đối phó gã.”
Không hiểu sao, Yến Tuyền lại lập tức nghĩ tới Cảnh Vương, nhớ tới lúc Cảnh Vương bị ép tới Quỷ giới, Cảnh Vương cũng rất am hiểu bày kế, am hiểu khống chế lòng người.
Tống Thanh Dương hỏi thăm bọn tiểu nhị thì được biết hiện tại Tần mù đang bị nhốt trong ngục, hắn và Yến Tuyền bèn gói mấy món ăn, đi tới ngục.
Tần mù không phải là trọng phạm nên sau khi dàn xếp đôi chút, bọn họ lập tức được phép vào thăm ông ta.
Không đợi Tống Thanh Dương nói chuyện, Tần mù đang ngồi khoanh chân đã nói trước: “Bị nơi này khắc nhưng sẽ sống lại ở nơi khác, phượng hoàng lai nghi, cát nhân thiên tướng*. Khách quý vượt đường xa đến đây, nhất định là đến giúp ta.”
*Phượng hoàng lai nghi: phượng hoàng tới múa, ý chỉ điềm lành. Cát nhân thiên tướng: người tốt được ông trời phù hộ.
“Lão tiên sinh thần thông như vậy, vậy có biết là ai gài bẫy ngươi không?” Tống Thanh Dương đặt đồ ăn xuống.
“Người kia từng tới nhà ta. Người gã nhiễm tử khí, không hề có chút hơi người sống nào, chẳng khác nào tử thi mới móc từ dưới đất lên. Lúc mới tiếp xúc, ta còn suýt tưởng gã là cương thi. Không lâu sau lần gặp mặt đó, luồng khí màng điềm lành của Lân Châu càng ngày càng yếu đi, trong khi tử khí lại tràn ngập khắp nơi. Tám ngôi chùa miếu nằm ở tám hướng xung quanh vùng đất này chắc chắn đã xảy ra vấn đề. Thế nhưng khi ta hỏi ngục tốt thì bọn họ lại nói là mọi chuyện đều ổn, không có ai chết. Điều này quả là hết sức kỳ lạ.”
“Người trần mắt thịt sao có thể dễ dàng phân biệt được con rối người sống.”
“Hóa ra là con rối người sống, khó trách.”
“Lão tiên sinh đã từng gặp gã, vậy có biết tại sao gã lại muốn thả điều niên ra không?”
“Tu sĩ bọn ta đều muốn trường sinh.”
Mặc dù người tu đạo có thể trường thọ hơn người bình thường nhưng chỉ cần chưa thoát khỏi luân hồi thì rồi vẫn sẽ chết, một khi chuyển thế đầu thai thì lại cần thời gian để lớn lên, cần thời cơ để nhớ lại những việc tu luyện khi xưa, bởi vậy nên mọi người đều cố nghĩ cách để kéo dài tuổi thọ tới độ bất tử.
Có rất nhiều người làm việc thiện tích đức cả đời, cuối cùng lại vì trường sinh mà đi nhầm đường.
“Lại là trường sinh.” Yến Tuyền lập tức nghĩ tới Cảnh Vương, Cảnh Vương đã là ma, chuyện này có liên quan gì với việc thả ra điều niên ma vương không?
“Có một số người ngụy trang mình thành người chết để thoát khỏi sự đuổi bắt của âm sai, dùng cách này để sống tạm bợ.” Giống như đốt thế thân, tuy cách làm khác nhau nhưng cùng chung một kết quả.
“Đúng vậy, có nhiều khả năng là gã đã giả chết để kéo dài mạng sống.”
Tống Thanh Dương tới nha môn bảo lãnh để thả Tần mù ra, sau đó ba người về nhà Tần mù để ông ta lấy pháp khí.
Vừa đi Tần mù vừa phân tích với bọn họ: “Ở Lân Châu, những nơi có âm khí tương đối nặng như bãi tha ma, mồ mả, nghĩa địa có tổng cộng có mười mấy chỗ, trong đó có bãi tha ma dốc Bối Dương ở phía tây và nghĩa địa Ưng Phong Lĩnh ở phía bắc là hai nơi âm khí nặng nhất. Nếu như gã muốn lẩn trốn thì đó là hai nơi tốt nhất.”
Dốc Bối Dương nằm dưới chân núi Tây. Tuy gọi là dốc núi nhưng thật ra đó là một chỗ đất trũng, chẳng qua mặt đất gồ ghề lên xuống, đứng ở đó, nhìn phía trước mặt cũng thấy dốc núi, nhìn lại sau lưng cũng thấy dốc núi, hơn nữa xung quanh còn có thảm thực vật rậm rạp, bất kể mặt trời đang ở vị trí nào trên bầu trời cũng không thể chiếu ánh nắng xuống được nơi này, cho nên nơi này mới được mọi người gọi là dốc Bối Dương*.
*Bối dương nghĩa là đưa lưng về phía mặt trời.
Không biết bắt đầu từ khi nào mà người ta lại thường xuyên mang xác những bé gái không muốn sinh ra tới đây vứt. Sau này, trẻ em chết yểu, thiếu niên, thiếu nữ đột tử không được phép chôn vào trong khu mộ tổ đều được đem tới đây chôn. Dần dà, chỗ này tích tụ luồng khí âm oán, ngay cả ban ngày cũng không ai dám tới.
Ưng Phong Lĩnh vốn là nơi được một lớn gia tộc chọn để xây mộ tổ, phong thuỷ cực đẹp, hậu thế đều là người xuất chúng, được lưu danh sử xanh.
Về sau, không rõ là do cây to đón gió hay là do nhà bọn họ đắc tội cao nhân mà có người phá hỏng thế đất Thanh Long Nghịch Thủy Song Bút Phong của khu mộ tổ. Ban đầu, chi trưởng xuống dốc, gặp chuyện thị phi ở chốn quan trường, tán gia bại sản, về sau lại đau ốm, sinh ly tử biệt, để lại gia đình toàn là quả phụ, trẻ nhỏ, cuối cùng, hằng năm trong gia tộc đều có thiếu niên chết trẻ.
Con cháu chết hết, tổ tiên không được cung phụng, nơi này bị làm tà pháp, sát khí càng tụ về nhiều hơn, dần dà biến thành cực âm chi địa.
Tần mù cảm thấy thầy múa rối sẽ ẩn mình ở Ưng Phong Lĩnh thay vì dốc Bối Dương.
Đang nói chuyện, Tần mù chợt ngẩng đầu lên, con mắt trống rỗng nhìn lên không trung: “Không hay rồi, thầy múa rối phát hiện ra chúng ta rồi, gã đã bắt đầu động thủ.”
Tần mù còn chưa nói dứt lời, xa xa, vô số chim chóc bay về phía này, gia súc, gia cầm trong thành bỗng chốc lồng lộn hết lên, ngay cả bọn chuột nhát gan cũng trèo lên trên bờ tường.
Chứng kiến cảnh ấy, Yến Tuyền đột nhiên nhớ nội dung ghi chép trong bản chép tay của sư thái chủ trì, con kiến thành đàn, chuồn chuồn bay thấp, nhện thu lưới, chim én lượn vòng đều là dấu hiệu mưa gió sắp đến. Động vật bao giờ cũng cảm nhận được một số tai nạn sắp tới sớm hơn con người.
“Không còn kịp nữa rồi, mau tới Ưng Phong Lĩnh!”
Ba người tăng tốc, vội vã đi tới đó. Trên đường đi, bọn họ bắt gặp rất nhiều động vật chạy trốn, ngay cả những con vật đang ngủ đông cũng thức dậy. Trên trời, mây đen ùn ùn, như trĩu xuống đầu. Rõ ràng đang là ban ngày nhưng lại tối như đêm, cứ như thể chỉ một tích tắc nữa thôi, biến cố sẽ xảy ra.
Càng tới gần Ưng Phong Lĩnh, trời càng tối, càng rét. Xa xa, Yến Tuyền mơ hồ trông thấy Ưng Phong Lĩnh. Trên dãy núi đứng đầy binh lính mặc áo giáp, cầm đao kiếm, Yến Tuyền giật mình: “Chẳng lẽ quân đội ở Lân Châu đều bị gã làm thành khôi lỗi hết rồi ư?”
“Không phải con rối người sống mà là hình nộm giấy.” Tần mù bị mù nên không bị ảnh hưởng bởi trời tối, thuật che mắt của thầy múa rối không hề có tác dụng với ông ta. Ông ta cho tay vào trong túi bốc một nắm hạt đậu, vẩy về phía trước. Hạt đậu lập tức biến thành con người, cùng bọn họ xông lên phía trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận