Chương 251

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 251

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hẳn là không nghĩ tới bản thân sẽ nhận được đáp lại như vậy, ánh mắt Khanh Cam Văn hơi tối xuống, lắc đầu thở dài: “Dì quá cưng chiều bảo vệ con gái, ngược lại là đang biến tướng tạo áp lực cho Diệc Tư.”
“Sao lại như vậy?”
“Tương lai nếu con bé phải chịu chút khổ sở gì, Diệc Tư sẽ cảm thấy tất cả là do mình sai, là nó không thể bảo vệ tốt cho Ôn Điềm. Nó sẽ tự trách, sẽ hạ thấp lòng tự trọng, tiện đà cảm thấy hối hận vì lựa chọn hiện tại.”
“…” Mẹ Ôn vẫn không hiểu logic trong này lắm.
Dù sao thì hôm qua, sau khi có quyết định như vậy, bọn họ còn cho rằng thời điểm gian nan nhất đã qua đi.
Con gái vẫn sẽ tiếp tục vui vẻ như lúc trước, hơn nữa, bọn họ là bậc cha mẹ, làm như vậy cũng có thể tính là không áp đặt cũng không thua thiệt con trai vốn đã phải chịu khổ từ nhỏ tới lớn.
Ngay cả thanh danh của hai đứa với người ngoài, hai vợ chồng bọn họ cũng sẽ cố gắng giữ gìn giúp.
– Thân là cha mẹ, có thể nghĩ thoáng với con cái tới mức độ này đã là cưng chiều quá độ rồi.
Như thế cũng giống như con cái giết người, cha mẹ nghĩ cách xử lý thi thể giấu giếm cảnh sát giúp vậy.
Tới lúc đó, cho dù có bị xã hội khiển trách, người đứng mũi chịu sào bị dư luận mắng chửi cũng sẽ là bậc cha mẹ bọn họ.
Mẹ Ôn không thể nào hiểu nổi rốt cuộc trong này còn có vấn đề gì.
Khanh Cam Văn muốn giải thích rõ ràng với bà, nhưng nếu phải nói rõ ràng quá trình hình thành tính cách của Ôn Diệc Tư thì phải đề cập tới quá khứ mà nó không muốn người biết…
Tất cả những thứ đó là chuyện riêng của nó, mà anh, thân là bác sĩ, anh cần phải giữ bí mật cho người bệnh của mình.
Cho nên cuối cùng Khanh Cam Văn không giải thích thêm gì nữa.
“Cháu lên tâm sự với Ôn Điềm trước đã.”
“Nhờ cháu, thật sự.” Mẹ Ôn không ngừng cầu khấn khiến Khanh Cam Văn chỉ có thể gật đầu.
“Cháu sẽ cố gắng hết sức.”
Sau khi anh lên lầu đã ngừng trước cửa phòng od, gõ gõ cửa.
“Ôn Điềm, em ở đâu? Anh là Khanh Cam Văn, anh muốn tâm sự với em.”
Rất nhanh trong phòng đã truyền tới tiếng bước đi. Ôn Điềm mở cửa ra, hai mắt sưng đỏ, đáy mắt còn có quầng thâm.
Cô nghiêng người cho Khanh Cam Văn vào, đóng cửa xong lại lôi một chiếc ghế dựa tới cho anh ngồi, bản thân thì ôm gối ngồi đối diện anh.
“Anh em sao rồi…”
Giọng của cô vừa khàn vừa mệt mỏi, giọng mũi cũng rất nặng.
Khanh Cam Văn lắc đầu: “Hiện tại tình huống của nó không tốt lắm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận