Chương 252

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 252

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đến gần xem thử thì đúng là hình nộm giấy, mắt phượng, miệng chúm chím anh đào, hai má vẽ hình tròn màu đỏ khoa trương, nhìn thôi đã thấy ghê.
Rõ ràng là hình nộm giấy nhưng lúc này bọn họ lại biết đánh giết y như người thật. Tất cả hò nhau xông tới bao vây, người bình thường thật sự không phải là đối thủ của chúng, may mà lính đậu tương của Tần mù cũng không tồi, ngăn cản thế công của bọn người giấy để bọn họ thuận lợi lên tới Ưng Phong Lĩnh.
Bên trên núi, bia đá san sát, tượng đá quan văn, tướng võ đứng lố nhố. Đó đều là những pho tượng được dựng khi lớn gia tộc kia mai táng cho tổ tiên, bây giờ tất cả chúng đứng trong hắc khí ngùn ngụt, tựa như một trận pháp khổng lồ.
“Không phải giống như trận pháp, mà là trận pháp thật.” Tống Thanh Dương giữ chặt tay Yến Tuyền, tay kia bế Hoa Thái Tuế, bảo Yến Tuyền ôm nó, để phòng đi lạc nhau.
“Trận pháp kỳ môn độn giáp sử dụng quan hệ can chi, âm dương, ngũ hành để bày trận, trận pháp có thể thông thiên địa, biến hóa vô tận.”
Tống Thanh Dương vừa nói vừa dắt theo Yến Tuyền đi lại bên trong đám sương đen. Những bụi cỏ dại mọc um tùm dưới mặt đất, chỉ cần không để ý là dễ dàng bị trượt chân, Yến Tuyền bị vấp mấy lần liên tiếp. Tuy nàng được Tống Thanh Dương dắt tay đi nhưng Hoa Thái Tuế được nàng bế thì đã ngã văng ra ngoài, may mà nó nhanh nhẹn, lộn mèo giữa không trung rồi bình an tiếp đất.
Yến Tuyền thở phào nhẹ nhõm nhưng nàng còn chưa kịp bình ổn lại nhịp thở thì những tượng đá xung quanh đã nhanh chóng biến đổi, nháy mắt chia cắt bọn họ và Hoa Thái Tuế.
“Tại sao tượng đá lại chuyển động được?” Yến Tuyền lập tức quay đầu lại, chỗ ban nãy bọn họ vừa đi qua cũng đã bị tượng đá chặn đường, Tần mù vốn đi theo đằng sau cũng không còn thấy bóng dáng.
“Nếu không tại sao lại nói là nó biến ảo vô tận chứ.” Tống Thanh Dương kéo Yến Tuyền: “Với bản lĩnh của Tần mù thì Thạch Tượng trận không ngăn nổi ông ta đâu, chúng ta đi tìm Hoa Thái Tuế trước đã.”
Yến Tuyền thôi không nhìn đằng sau nữa, tiếp tục đi lên phía trước cùng với Tống Thanh Dương. Không hiểu sau, nàng đột nhiên cảm thấy chỗ bị Tống Thanh Dương nắm càng ngày càng lạnh, ngẩng đầu lên thì thấy thứ cầm tay nàng không phải là Tống Thanh Dương mà là một bộ xác thối rữa.
Yến Tuyền hét lên một tiếng, vội vàng hất tay hắn ra, bất giác trốn về sau.
Những bức tượng đá di động ngăn cản tượng đá đuổi theo, Yến Tuyền bị tách tốp nghe thấy tiếng la của Tống Thanh Dương, nhìn xung quanh nhưng không thể phán đoán âm thanh từ đâu tới, đành phải hô to đáp lại: “Biểu ca, ta ở đây!”
Nàng hô liền mấy tiếng thì thấy Tống Thanh Dương cầm kiếm xông ra khỏi làn sương đen.
Trông thấy hắn, Yến Tuyền an tâm, vội vàng chạy lại, hỏi: “Vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy? Sao đột nhiên không thấy huynh đâu? Làm ta sợ chết đi được.”
“Thầy múa rối kia quỷ kế đa đoan, không biết dùng tà pháp gì mà tách chúng ta ra. Xem ra biện pháp bình thường không ngăn ngừa được thủ đoạn của gã, chúng ta cần phải dùng thừng tỏa hồn buộc hồn phách lại, như vậy gã sẽ không thể tách chúng ta ra.”
Tống Thanh Dương lấy ra một sợi dây thừng màu đỏ biến thành màu đen cột vào tay Yến Tuyền, Yến Tuyền giật mình, lùi vội lại mấy bước, thắc mắc hỏi: “Biểu ca, đây là pháp khí từ đâu ra? Sao trước đây chưa từng nghe huynh nói?”
“Ta mang nó từ trên trời xuống.”
Yến Tuyền nháy mắt mấy cái: “Không phải biểu ca chỉ mang mỗi một nhánh mầm Liên Kiều từ trên trời về thôi sao? Đúng rồi, biểu ca, mầm Liên Kiều mà huynh mang theo mình đâu? Lấy ra ta xem một chút.”
Tống Thanh Dương hơi sửng sốt một chút, lập tức nói: “Biểu muội thử ta ư? Đã gọi là mầm cây thì đương nhiên là phải trồng dưới đất rồi, sao có thể mang theo mình được.”
Yến Tuyền nở nụ cười, sau đó lập tức móc ra gương Hỗn Nguyên soi vào gã ta nhưng trong gương lại đúng là Tống Thanh Dương.
Yến Tuyền sửng sốt, không hiểu thế này là sao, tại sao Tống Thanh Dương thật lại không biết mầm Liên Kiều là gì? Nhưng nếu người này là giả thì sao gương Hỗn Nguyên lại không soi ra được?
“Tuyền Nhi nghi ngờ ta là thầy múa rối đóng giả ư?” Tống Thanh Dương vừa nói vừa bước tới. Thấy vậy, Yến Tuyền không nhịn được lùi lại. Nàng không biết rốt cuộc hiện tại mình có nên tin hắn hay không.
Thấy vậy, Tống Thanh Dương ngừng lại, nói: “Gương Hỗn Nguyên mà muội cũng không tin ư? Nếu muội không muốn ta tới gần muội thì hãy nắm lấy sợi dây thừng này.”
Tống Thanh Dương đưa sợi dây đỏ trong tay cho nàng.
Yến Tuyền vẫn không nhận lấy, lại hỏi hắn: “Nếu huynh là Tống Thanh Dương, vậy thì nói cho ta nghe xem xoa xoa chân là gì, đập hạch đào lại là gì.”
Tống Thanh Dương đỡ trán, sắc mặt chợt trở nên hung dữ: “Tiểu nữ tử nhà ngươi thật khó chơi!”
Thầy múa rối không giả bộ nữa, vươn tay chộp lấy Yến Tuyền.
Yến Tuyền đã có chuẩn bị, lập tức trốn ra sau lưng tượng đá, dựa vào trận pháp di động cắt đuôi được gã ta nhưng Yến Tuyền quên rằng thầy múa rối có thể tùy ý khống chế trận pháp, chỉ cần thay đổi đường đi là nàng đã lại tự chui đầu vào lưới, tự chạy tới trước mặt gã ta.
Yến Tuyền không còn cách nào khác, vội vàng nói: “Ta biết vì sao ngươi muốn thả điều niên ra, ngươi muốn mở Quỷ giới, cứu Cảnh Vương ra, phá giải thuật trường sinh cải lão hoàn đồng đúng không?”
Vừa liên quan đến trường sinh lại còn là ma, tất cả đều có liên quan tới Cảnh Vương, Yến Tuyền không tin có chuyện trùng hợp như vậy.
Nếu như chỉ tiến vào Quỷ giới, thầy múa rối không cần phải tốn công tốn sức cứu điều niên, cứ tới thẳng Hoàng cung cướp Quỷ giới là xong.
Nếu không phải là muốn vào đó, vậy nghĩa là muốn cứu Cảnh Vương ra.
“Trăm nghe không bằng một thấy, Yến tiểu thư quả nhiên thông minh lanh lợi.”
“Đâu có đâu có. Ta và Cảnh Vương cùng vào cùng ra Quỷ giới, Cảnh Vương thay đổi thế nào, ta là người biết rõ nhất. Cảnh Vương cải lão hoàn đồng chỉ là giả tượng, trên thực tế là đám ma vật lợi dụng thân thể của ông ta để chạy ra khỏi Quỷ giới, Cảnh Vương nuốt ma quả, đã thành ma rồi.”
“Nếu như có thể loại bỏ ma khí trên người Cảnh Vương thì sao?”
“Nếu ma khí có thể loại bỏ một cách đơn giản thì lúc trước Đế Thích Thiên đã chẳng đưa nước Tây Thương vào trong Quỷ giới rồi.”
“Nếu Đế Thích Thiên không thể độ hóa thì sao Phật tổ lại phái hắn ta tới chứ?” thầy múa rối hỏi vặn lại Yến Tuyền: “Nói cho cùng vẫn là do Đế Thích Thiên nóng lòng tranh công. Hiện tại Cảnh Vương đã thành ma, siêu thoát lục giới, không thuộc ngũ hành, không cần luân hồi chuyển thế, chỉ cần cứu ông ấy ra, để Tiêu Cửu Uyên dẫn ông ấy tới Tây Vực, nhờ Lạt Ma Mật Tông loại bỏ ma khí trên người ông ấy là ông ấy có thể bình thường trở lại, trường sinh bất lão. Một khi thành công, bọn ta cũng có thể bắt chước làm theo.”
Thầy múa rối nói xong, tóm lấy Yến Tuyền, lại định dùng thừng tỏa hồn trói tay Yến Tuyền lại, vừa trói vừa nói: “Vốn tưởng rằng không có Tống Thanh Dương bên cạnh ngươi, ngươi chỉ độ quỷ, sẽ không ảnh hưởng kế hoạch của bọn ta, không ngờ Tống Thanh Dương lại vì ngươi mà cắt đứt tiên căn, quay trở về. Trở về cũng được thôi, chỉ cần không trở ngại bọn ta thì không sao. Thế nhưng các ngươi lại chống lại bọn ta, gần sang năm mới không ở yên ở nhà lại chạy tới Lân Châu xen vào việc của người khác, đã vậy thì cũng đừng phụ ý trời, ta sẽ khóa hồn phách của ngươi và ta lại với nhau, ta sống ngươi sống, ta chết ngươi chết, để xem Tống Thanh Dương có dám động tới một cọng tóc gáy của ta hay không.”
Yến Tuyền giãy giụa không được, thấy sắp bị cột lại, nàng vội nhìn sau lưng thầy múa rối hô lên: “Biểu ca, cứu ta!”
Mặc dù thầy múa rối nghi ngờ Yến Tuyền lừa mình nhưng cũng sợ Tống Thanh Dương tới thật, dù sao nãy giờ cũng đã mất một khoảng thời gian, Tống Thanh Dương tìm được tới đây cũng không có gì bất ngờ.
Thầy múa rối quay đầu lại nhìn, Yến Tuyền giãy dụa muốn chạy trốn, nhưng gã ta tóm chặt, không giãy ra được. Yến Tuyền đành phải tiếp tục nói sang chuyện khác: “Mật Tông quen dùng thi thể, xương người làm pháp khí, sở dĩ Tiêu Cửu Uyên ăn trộm thi thể của Tống Thanh Dương là muốn đưa thi thể của huynh ấy cho Lạt Ma Mật Tông đúng không?”
“Đúng vậy, chuyển thế của Bạch Đế Thiếu Hạo, có thể gặp nhưng không thể cầu.”
Mặc kệ Yến Tuyền giãy giụa thế nào, bày trò ra sao, cuối cùng nàng vẫn bị thầy múa rối dùng thừng tỏa hồn trói lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận