Chương 252

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 252

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ôn Điềm hít hít mũi một hồi, cú đầu chôn mặt vào gối ôm, thoạt nhìn như lại muốn khóc.
Nhưng cô lại nhịn xuố
gâng
đầu lên hỏi tiếp: “Anh Cam Văn, hôm nay anh tới là vì muốn nói gì với em ư???
“Ừm.” Anh gật đầu, nói: “Tới tâm sự chuyện của anh em, còn cả chuyện nhà anh.”
“Nó đã từng tới chỗ anh trị liệu một thời gian ngắn, chính miệng nó đã nói cho anh nghe một số chuyện. Nó đã từng gặp phải rất nhiều chuyện tăm tối, nếu em muốn tiếp nhận nó thì phải hiểu về nó trước.”
Ôn Điềm ho khan vài cái mới nói ra: “Em đã từng tới chỗ anh ấy lớn lên, em biết mẹ anh ấy đã từng làm nghề bán da thịt trong thôn, khi còn nhỏ anh ấy bị học sinh trong trường bắt nạt, còn từng bị người đàn ông khác dàn loạn…”
“Vậy em có biết nó nghĩ như thế nào về mẹ nó không?”
Ôn Điềm mím môi, lắc đầu: “Em không rõ ràng lắm.”
“Diệc Tư vẫn luôn cho rằng mẹ em ấy đã muốn vứt bỏ em ấy từ lâu, nhưng lại cảm thấy em ấy đáng thương cho nên cuối cùng mới tự sát, chỉ vì có thể thoát khỏi em ấy.”
“Cái gì?” Ôn Điềm ngẩng đầu lên: “Không phải mẹ anh ấy vì cứu anh ấy nên mới bị người đàn ông kia giết ư?”
“Người ngoài lan truyền như vậy, nhưng thật ra mẹ nó tự cắt cổ mình. Lúc đó nó tận mắt nhìn thấy.”
Khanh Cam Văn rũ mắt xuống, nhìn sang bên cạnh nói: “Sau khi người thân qua đời, vốn dĩ lúc ấy có một ông lão trong thôn nhận nuôi em ấy, nhưng cuối cùng chẳng hiểu vì sao lại lan truyền tin trong thôn có rất nhiều người chơi gái bị nhiễm HIV, trong các gia đình từ người lớn tới trẻ nhỏ đều thấp thỏm lo âu.”
“Lúc ấy Diệc Tư cũng được nhận định là người nhiễm HIV, cuối cùng phải đi kiểm tra, phát hiện không bị cảm nhiễm.”
“Mặc dù vậy, ông lão kia cũng không muốn nuôi dưỡng nó nữa, bởi vì nó gần như đã thành ngọn nguồn để người dân bản xứ phát tiết sợ hãi.”
“Về sau, cán bộ thôn đưa nó tới viện phúc lợi. Nó ở lại đó bốn năm ròng, mãi tới khi được cha anh nhận nuôi.”
Ôn Điềm cắn móng ngón trỏ, ánh mắt hơi hoảng hốt. Đột nhiên cô bắt đầu cảm thấy hối hận, vậy mà lúc ấy cô lại không hề hiểu gì về cảm tình anh ấy dành cho cha nuôi.
Nếu không có thầy Khanh có lẽ đã không có anh trai hiện tại.
“Cảm ơn mọi người đã giúp đỡ anh ấy.”
Ôn Điềm cúi đầu cảm ơn Khanh Cam Văn, nhưng Khanh Cam Văn lại lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Anh thà em ấy không bị cha anh nhận nuôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận