Chương 252

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 252

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

251 Tranh chấp, câu dẫn 1
Vừa dứt lời đã nghe được một tiếng cười nhạo, tiếng cười đó sắc bén, là từ trong hơi thở phát ra tràn đầy đùa cợt.
“Chuyện này còn không đơn giản à.” Lục Nhất Hoài đáp “Nó giống như Đường Nhã Nam vậy, lúc trước có bao nhiêu liều lĩnh thì bây giờ có bao nhiêu oanh liệt. Lúc trước hai người hận không thể để cho toàn thế giới biết, bây giờ cũng thế.”
Giang Đình lơ đãng giật giật môi dưới, Lục Nhất Hoài lại nói.
“Người anh em, mấy tên lưu manh làm càn làm bậy mấy chục năm chưa nói qua yêu đương, hỏi chữ này còn được.”
Anh ta buồn cười nhìn Giang Đình “Một người thâm tình đã nhiều năm như cậu, hỏi đúng là kỳ quái.”
Trầm mặc, trầm mặc không nói gì.
Giang Đình lẳng lặng nhìn chân trời, bóng đêm che đậy ánh mắt anh ta hơn phân nửa.
Bóng dáng cao lớn của anh ta phác họa trong màn đêm, thỉnh thoảng gió thổi cuốn góc áo anh ta, có loại cảm giác thâm trầm không nói gì.
Không trả lời cũng xem như là một khía cạnh giải đáp vấn đề của anh ta.
Độ cong trên khóe miệng Lục Nhất Hoài biến thành châm chọc “Giang Đình, cậu thật quá đáng.”
Lạnh giọng gọi thẳng tên húy khiến Giang Đình xoay mặt nhìn lại, trong đôi mắt thâm đen của người đàn ông đã không còn ý cười “Lần trước ở trước mặt những người kia, cậu giới thiệu cô ấy là bạn gái của mình, có từng nghĩ con gái người ta sẽ coi là thật không?”
“Ngay cả Diêu Phong và Mạnh Diệc Hào cũng nhìn ra được cô ấy yêu cậu, ỷ lại vào cậu, dự định đi theo cậu cả một đời.” Lục Nhất Hoài hỏi “Cậu thì sao, dự định cưới cô ấy ư?”
Theo lúc anh ta tăng thêm âm điệu, một cơn gió lạnh thổi đến, lời nói của Lục Nhất Hoài cũng đuổi theo “Xem ra là không có.”
“Cậu đã từng nghĩ qua sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ biết những chuyện này chưa? Nếu đã không làm được, cần gì dùng danh hào bạn gái để cô ấy danh chính ngôn thuận dán lên người cậu?”
Gương mặt của người đàn ông bên cạnh đã trở nên nghiêm túc, nheo mắt nhìn Giang Đình, vô hình sinh ra mấy phần áp bách.
Lục Nhất Hoài lại cảm thấy l ng ngực chưa từng siết chặt như thế, bắp thịt trên người cứng ngắc, loại tức giận và không cam lòng kia khiến anh ta liều lĩnh muốn đạp nát thứ gì đó, nhưng lại không có gì.
Lon bia trong tay bị anh ta bóp méo.
“Chẳng lẽ cậu không biết cô gái này hoàn toàn khác biệt với mấy người bạn gái chơi trước của cậu.” Anh ta cười khẩy một tiếng “Không, cậu biết.”
“Mặc dù cậu biết, nhưng cậu vẫn coi người ta thành một món đồ chơi nhỏ giải trí.”
Lời này kích thích đến sắc mặt Giang Đình hoàn toàn thay đổi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận