Chương 252

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 252

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cô…… Cô…… Ách……” Boer thật tức giận, than một tiếng, sau đó lập tức phát động xe, nhanh chóng lái đi.

Hắn lái xe thật sự mau, thật mau, mau đến nỗi làm cho người có cảm giác loại tốc độ này tản ra sự tuyệt vọng cùng thất vọng, như càng tiếp cận đến tử vong.

Hắn lái xe nhanh như vậy, Thu Tiểu Quân không hề sợ hãi, chỉ có chút kinh hãi cùng chua xót, cô cảm thấy hắn lúc này trong lòng nhất định thật khổ sở khó chịu. Qua một hồi lâu, cô mới nhìn hắn, thấp giọng hỏi: “Boer, người đó là cha cậu, đúng không?”

Boer không nói lời nào, đối mặt nhìn chằm chằm phía trước, vô cùng thành thạo lái chiếc xe BMW đỏ của mình, không ngừng vượt từng chiếc xe một.

“Boer, cậu và cha mình tại sao lại như vậy?” Cô thật muốn biết hắn và cha hắn tại sao trở thành như vậy, “Quan hệ hai người là thế nào, có phải có hiểu lầm gì hay không?”

Boer vẫn không nói lời nào, lái xe một giờ sau đó mới đem xe ngừng ở một quán bar xa khỏi khu náo nhiệt, nhanh chóng xuống xe, mặt tái nhợt đi vào quán bar.

“Boer……” Thu Tiểu Quân cũng thực mau xuống xe, bước nhanh đuổi kịp hắn.

Quán bar thực đặc biệt, không gian không lớn, ánh sáng tôi tối, âm nhạc phát ra cũng không ầm ĩ mà nhẹ nhàng chậm chạp tạo nên cảm giác trầm thấp.

Quán bar như vậy hiển nhiên sẽ không có quá nhiều khách, bên trong chỉ có vài bàn có người ngồi tốp năm tốp ba mà thôi.

Đi vào quán bar, Boer lập tức đi tới một góc.

Hắn có lẽ là khách quen của quán, một người phục vụ nhìn thấy hắn, không hỏi hắn uống gì đã tự chủ trương từ quầy bar đem thức uống tới, sau đó lui ra đi tiếp khách khác.

Thu Tiểu Quân đi theo Boer vào quán, cô đi vào quán liền cảm thấy một loại không khí áp lực, nghi hoặc nhìn chung quanh bốn phía, sau đó ngồi xuống đối diện với hắn, có chút lo lắng, “Boer, quán này thấy quái quái, cậu thường đến đây uống rượu sao?”

Boer không lý tới cô, coi Thu Tiểu Quân như không khí, cầm lấy một chai rượu, giương đầu uống thả cửa, uống đến quá nhanh quá gấp, không tránh được sặc sụa lên, “Khụ ~ khụ ~ khụ ~”

“Ai, cậu uống chậm một chút.” Thấy thế, Thu Tiểu Quân vội vàng đoạt chai rượu trong tay hắn, tràn ngập trách cứ.

“Đưa rượu cho tôi.” Boer lộ ra một bộ thực hung bộ dáng, “Cô đi theo tôi rốt cuộc là có ý gì? Cô muốn nhìn thấy tôi bị chê cười, muốn nhìn thấy bộ dáng chật vật của tôi phải không?”

“Cậu đừng hiểu lầm, tôi đây là quan tâm cậu.” Thu Tiểu Quân chân thành nói.

“Ha hả a, cái gì? Quan tâm tôi?” Boer cảm thấy thực buồn cười, mắt lại bắt đầu ướt ướt, “Cô… tại sao sẽ quan tâm tôi? Tôi chẳng phải là cái gì của cô.”

Hắn mới là không tin lời Thu Tiểu Quân, hắn cảm thấy, thân là bạn gái Mạc tổng, tin rằng cô sẽ quan tâm một người không liên quan, hắn mới là ngốc.

“Đừng nói như vậy, hiện tại tôi không phải là gì của cậu, về sau nói không chừng chúng ta lại có liên quan.” Thu Tiểu Quân nghĩ nghĩ, mang theo khát khao nói. Trong lòng cảm thấy, em gái mình có chút thích hắn, hắn có lẽ cũng thích em gái mình một chút, vậy cũng có khả năng hắn sẽ trở thành em rể mình.

“Cô nói lời này là có ý gì?” Hắn thật khó hiểu.

“Ha hả……” Thu Tiểu Quân chỉ cười không nói, cảm thấy nói ra chuyện chưa thực hiện được hẳn là không có ý tứ, vẫn là để hắn chậm rãi cân nhắc thì tốt hơn.

Cô ấy đã không nói, vậy thôi bỏ đi.

Tâm tình Boer vẫn còn thập phần buồn khổ, tưởng tượng đến người cha của mình, tâm lại khó chịu trở lại, một lần nữa lại lấy rượu, phiền não gục đầu xuống uống, uống đến mặt đỏ bừng cũng không ngừng.

“Boer, cậu uống vậy thân thể sẽ không tốt.” Thấy hắn ra như vậy, Thu Tiểu Quân trong lòng thực sự lo lắng, “Trong lòng cậu có chuyện gì, nói ra cho tôi nghe đi, nói ra được trong lòng cậu sẽ dễ chịu hơn.”

Liên tục uống đến năm sáu chai, Boer giống như có chút say, lại giống như không thể nào say lên, hắn chợt buông chai rượu, bật khóc thống khổ, khuôn mặt đẹp tràn đầy nước mắt, “Ách ô ô ~ ách ô ~ mẹ tôi vì sao lại sinh tôi ra? Ách ô ô ~ ách ô ~ nếu tôi có thể lựa chọn, tôi tình nguyện lúc trước bà ấy không sinh tôi ra… Ách ô ô ~ ách ô ~”

“Cậu… tại sao lại nói vậy?” Hắn khóc lóc nói ra những lời này làm Thu Tiểu Quân như lọt vào sương mù.

“Ách ô ô ~ ách ô ~ Nếu mẹ cô là kỹ nữ, còn ba cô không chỉ là ma bài bạc còn là tửu quỷ, thua tiền thì cô phải trả, uống xong thì sẽ mắng cô là tiện loại, vậy cô cũng sẽ có cảm giác như tôi thôi, ách ô ô…” Boer khó chịu khóc lóc kể lể, “Ác ô ô… vì sao tôi lại có cha mẹ như vậy? Ách ô ô, tôi Boer kiếp trước rốt cuộc làm sai cái gì? Ách ô ô…”

Nguyên lai, ông già nguyền rủa hắn thật đúng là cha hắn.

“Boer……” Nghe hắn khóc lóc nói ra những lời này, tâm Thu Tiểu Quân trở nên nặng nề, cô cũng không biết nên an ủi hắn như thế nào.

“Ách ô ô ~ mẹ tôi là kỹ nữ, ách ô ô ~ ách ô ~ khi tôi còn nhỏ cũng không dám cùng chơi với các bạn, ách ô ô ~ ách ô ~ lúc tôi mười tuổi, mẹ tôi chết dưới thân một người đàn ông ngoại quốc…” Boer say khướt, nghĩ tới những chuyện cũ, càng nói càng khóc đến khó chịu, “Ha ha, ách ô ô ~ ách ô ~ ba tôi là tửu quỷ, lại là ma bài bạc, khi còn nhỏ lúc ông ta say rượu sẽ hung hăng đánh tôi, tâm tình không tốt cũng đánh, ách ô ô ~ ách ô ~”

Ai, hắn thế nào lại có một tuổi thơ thật bi thảm như vậy?

Nghe một hồi, tâm Thu Tiểu Quân càng thêm trầm, một hồi sau cô đứng lên vòng qua bàn, ngồi bên cạnh hắn, ma xui quỷ khiến ôm lấy hắn, để khuôn mặt tuấn tú tràn đầy nước mắt dán lên ngực mình, như muốn hắn có thể tìm được cảm giác như có được tình thương của một người mẹ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận