Chương 253

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 253

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thầy múa rối buộc xong một đầu dây thừng vào tay Yến Tuyền rồi buộc tiếp đầu dây thừng còn lại vào tay gã ta. Khoảnh khắc gã ta buộc xong, thừng tỏa hồn lập tức biến mất không còn thấy đâu nữa, sờ cũng không thấy nó, cứ như thể chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác của Yến Tuyền.
“Đừng nhìn nữa, một khi đã cột thừng tỏa hồn vào rồi thì chỉ khi hai ta chết đi mới có thể cởi ra.” Thầy múa rối có lòng tốt giải thích với Yến Tuyền. Nói xong, gã ta lôi Yến Tuyền rời khỏi Thạch Tượng trận, tiến vào trong một ngôi mộ.
Nhìn từ bên ngoài thì ngôi mộ này khá nhỏ nhưng bên trong lại có một không gian khác, dưới đất là một toà địa cung khổng lồ, ở giữa có bày một chiếc quan tài, bên cạnh quan tài có đốt một đống lửa to dùng để chiếu sáng, cũng là để thầy múa rối sưởi ấm trong gian nhà lạnh lẽo dưới lòng đất này.
Yến Tuyền đi qua đống lửa cháy hừng hực, nhìn quan tài bày ở chính giữa, hỏi: “Lâu nay ngươi vẫn luôn trốn ở chỗ này à?”
“Đúng vậy nhưng từ hôm nay trở đi, ta không còn cần phải lẩn trốn nữa. Có ngươi ở đây, chắc chắn Tống Thanh Dương sẽ phải nghĩ cách để ta thoát chết.”
Dường như là cảm thấy bản thân đã nắm chắc thắng lợi trong tay, thầy múa rối dừng tượng đá lại, để bọn Tống Thanh Dương thuận lợi tìm được tới gian nhà dưới lòng đất. Thế nhưng, ở trong mắt Yến Tuyền, người tới chỉ là mấy cái xác thối biết đi, trái lại, thầy múa rối vẫn còn mang khuôn mặt của Tống Thanh Dương.
Yến Tuyền lập tức hiểu ra, hóa ra thứ ban nãy nàng nghĩ là xác thối thực ra chính là Tống Thanh Dương, chính nàng đã tự giãy ra khỏi tay Tống Thanh Dương nên bị lạc đường.
Dường như phát hiện ra sự kinh ngạc của Yến Tuyền, thầy múa rối chỉ vào chân nàng, bảo nàng nhìn vết rách ở ống quần chẳng biết đã có từ khi nào: “Lúc ngươi ngã xuống, bị cây gai độc ta trông quẹt trúng, làm bị thương.”
“Ngươi thật là hèn hạ!”
“Quá khen, quá khen.”
Thầy múa rối vẫn rất đắc ý, sau đó càng thêm khoái chí nói với bọn Tống Thanh Dương chuyện Yến Tuyền đã bị gã ta dùng thừng tỏa hồn trói lại.
“Ta mà chết thì nàng ta cũng đừng hòng sống được, nếu ngươi dám làm ta bị thương, nhất định ta sẽ làm nàng sống không bằng chết.”
Thầy múa rối uy hiếp Tống Thanh Dương một cách trắng trợn, biểu cảm tiểu nhân đắc chí làm ngay cả Hoa Thái Tuế cũng thấy không vừa mắt, nó kêu méo méo một hồi với gã ta, mắng không ít lời thô tục, muốn bao nhiêu khó nghe có bấy nhiêu khó nghe, nhưng mà thầy múa rối không mở nhĩ thông, căn bản không hiểu những lời thô tục của nó, hoàn toàn không để ý tới chuyện nó nhe răng há miệng kêu méo méo.
Khác với Hoa Thái Tuế nóng nảy, lúc này Tống Thanh Dương yên lặng lạ thường, chỉ có điều răng cắn chặt, gân xanh nổi gồ lên trên trán.
thầy múa rối thấy vậy cười to, sau đó bấm niệm pháp quyết thi chú, không bao lâu sau, bốn bề đột nhiên có động đất, Yến Tuyền phải vịn vào Tống Thanh Dương mới miễn cưỡng đứng thẳng không ngã.
“Không hay rồi, gã sắp thả điều niên ra!” Tần mù nói.
Yến Tuyền nóng ruột, ngẩng đầu nhìn về phía Tống Thanh Dương, muốn nghe xem hắn có biện pháp gì nhưng hắn vẫn im lặng không nói.
Thầy múa rối niệm chú xong, cười càng ngày càng càn rỡ, hắn tuyên bố với Tống Thanh Dương: “Tống Thanh Dương, bây giờ ngươi chỉ có hai lựa chọn, hoặc là giết ta, để cho ta và người trong lòng ngươi cùng chết, hoặc là trơ mắt nhìn ta thả điều niên ra, chẳng phải thần tiên các ngươi đề cao chuyện hy sinh vì người khác, cứu rỗi chúng sinh hay sao, hôm nay ta muốn xem xem rốt cuộc ngươi chí công vô tư tới cỡ nào!”
Lời thầy múa rối nói khiến Yến Tuyền lập tức nghĩ tới lúc trước, khi nàng bị âm khí nhập thể, khi ấy cũng phải chọn giữa cứu một người hay cứu một nhóm người, lúc đó nàng chọn cứu mình trước rồi mới cứu những người khác.
“Tuyền Nhi.” Tống Thanh Dương đột nhiên ôm lấy Yến Tuyền, ngắt ngang dòng suy nghĩ của nàng. Hai người ôm chặt nhau một lát, sau đó Tống Thanh Dương buông tay ra, đẩy Yến Tuyền tới chỗ đống lửa cháy hừng hực.
Ngọn lửa hắt đỏ khuôn mặt của Yến Tuyền. Nàng quay đầu nhìn Tống Thanh Dương rồi lấy túi đựng pháp khí trên người xuống, ném cho hắn, sau đó, trước sự chứng kiến của mọi người, nàng dứt khoát nhảy vào trong lửa.
Tiếng kêu đau đớn của Yến Tuyền vang vọng trong địa cung, Hoa Thái Tuế ngẩn người, nụ cười cứng lại trên khuôn mặt của thầy múa rối, trở nên méo mó như thể không tin nổi vào chuyện đang diễn ra trước mắt.
“Ngươi… Nàng ta là người trong lòng của ngươi! Nàng ta… Ngươi… Ngươi đã cắt đứt tiên căn, cạo tiên cốt vì nàng ta rồi, làm sao ngươi lại nỡ để nàng ta chết…” Thầy múa rối nói năng lộn xộn, còn chưa kịp nói hết lời thì đã hộc máu, cơ thể ngã rầm xuống đất tựa như một đống bùn nhão.
Thầy múa rối chết, chú ngữ gã ta tiến hành cũng tiêu tán theo, cảnh đất rung núi chuyển cũng dừng lại, những con rối bị gã ta khống chế cũng nháy mắt bị mất khống chế, tất cả mất hết sức sống, khôi lỗi người sống cũng vậy, túi da hoàn hảo nhanh chóng hư thối, biến thành dáng vẻ chết đã lâu.
Tống Thanh Dương không nhìn thầy múa rối, không nháy mắt lấy một lần, nhìn chằm chằm Yến Tuyền bất động trong ngọn lửa. Yến Tuyền cũng đã chết rồi.
“Meo, sao ngươi nỡ để nàng chết!” Hoa Thái Tuế hoàn hồn, cào Tống Thanh Dương một phát: “Cho dù chết thì cũng phải để nàng được chết nhanh gọn lẹ chứ, meo!”
Tống Thanh Dương không tránh không né, mặc cho Hoa Thái Tuế cào, hắn chỉ nhìn ngọn lửa không rời mắt.
Lửa cháy hừng hực biến thân thể Yến Tuyền thành chất đốt, ngọn lửa cháy còn to hơn ban nãy, bốc cao tận mấy trượng, thiêu nóc địa cung, soi địa cung sáng như ban ngày, mùi thịt cháy bốc lên, thơm khiến người ta chóng mặt.
Hoa Thái Tuế cào mấy lần đều không nhận được lời hồi đáp của Tống Thanh Dương, đôi mắt tròn xoe màu vàng kim từ từ rưng rưng nước mắt, nó chán nản thu móng vuốt lại, xoay người đi tới chỗ đống lửa, chắp hai tay lạy đống lửa một lạy như con người.
“Ta từng nói sẽ làm thị vệ của ngươi, bảo đảm an toàn cho ngươi meo, tất cả là tại ta thất trách meo, ân tình của ngươi xin đợi kiếp sau ta sẽ trả lại cho ngươi meo.”
Hoa Thái Tuế meo meo nói một hồi, không kìm được nước mắt nhạt nhòa, trong lúc tầm mắt nhòe đi, nó trông thấy có thứ gì đó xông ra từ ngọn lửa.
Hoa Thái Tuế tưởng mình nhìn lầm nên lắc đầu, hất nước mắt đi, ngẩng đầu nhìn lại. Đúng là trong ngọn lửa có gì đó tròn tròn giống một quả trứng gà.
“Tống Thanh Dương, ngươi có thấy không meo?” Hoa Thái Tuế quay đầu lại hỏi Tống Thanh Dương, còn chưa nói xong đã nghe thấy trên đầu vang lên một tiếng động lớn, một con phượng hoàng vàng mang theo lửa cháy toàn thân lao ra từ ngọn lửa.
Hoa Thái Tuế ngẩng đầu lên, khiếp sợ nhìn con phượng hoàng quanh quẩn trên không trung, ngẩn người hỏi Tống Thanh Dương: “Meo? Thế này là sao hả meo?”
Sắc mặt Tống Thanh Dương không còn nặng nề nữa, khóe môi hắn khẽ cong lên, thấp thoáng ý cười: “Phượng hoàng dục hỏa, niết bàn trùng sinh.”
“Vậy là Yến Tuyền không chết à meo?”
“Ừm, không chỉ không chết, nàng còn trút bỏ xác phàm, thoát khỏi luân hồi, bước vào tiên đạo.”
Hoa Thái Tuế hưng phấn kêu lên meo meo hòa vào với tiếng phượng hót nghe thật êm tai.
Tần mù cũng tới chúc mừng, Tống Thanh Dương xin ông ta giữ bí mật chuyện xảy ra hôm nay, ngoài ra nhờ ông ta chuyển lời giùm cho Dương Kế Nguyệt, nói rằng chuyện ở am Tĩnh Khê đã được giải quyết, có thể vào am tìm kiếm tung tích Thiên Minh được rồi.
Hoa Thái Tuế nghe vậy, thắc mắc hỏi: “Sao ngươi không tự đi nói với Dương Kế Nguyệt meo? Ngươi định đi thẳng về Kinh thành à meo?”
Tống Thanh Dương lắc đầu, ngẩng đầu nhìn Yến Tuyền vẫn còn đang bay lượn trên không trung: “Yến Tuyền vừa mới niết bàn, còn chưa biết cách hóa hình, ta phải đưa nàng tới nơi linh khí dư dả để tu luyện. Ngươi trở về nói cho Huyền Thanh biết, để nàng ấy tới nhà ta nói với mẫu thân ta một câu.”
“Các ngươi muốn đi bao lâu meo?”
“Nhanh thì nửa năm, một năm, lâu thì mấy năm.”
Tống Thanh Dương nói xong, đưa tay bấm niệm pháp quyết, gọi Yến Tuyền bay tới bay lui trên đỉnh đầu lại chỗ mình, rồi thi quyết thu nhỏ nàng lại chỉ bằng con chim cút, cẩn thận bế trên tay, ôm nàng rời khỏi địa cung.

Bình luận (0)

Để lại bình luận