Chương 253

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 253

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hoài tự cởi đai lưng, phóng thích côn ŧᏂịŧ cương cứng ra, lòng bàn tay bôi lên huyệt đạo của cô một chút, nước dính đầy tay, dùng sự ướŧ áŧ của cô chậm rãi vuốt ve thân cây cứng rắn, cầm lại, qυყ đầυ để ở huyệt đạo trơn trượt.
Tay rảnh rỗi của anh vươn tới, lấy từ trong túi áo sơ mi của cô ra một cái bao.
Ngôn Trăn không nghĩ tới ngay cả cái này anh cũng phát hiện, vành tai có chút nóng lên, miệng hùng hổ bóp gáy anh: “…Anh nhanh lên.”
“Bảo bối. ” Anh đeo bαo ©αo sυ, hôn lên má cô, nhẹ nhàng thở dốc, “Hôm nay có thể làm hung dữ một chút không?”
Miệng huyệt nhẹ nhàng nuốt lấy qυყ đầυ, thịt huyệt mẫn cảm non mịn cọ vào khe rãnh trên đầu mũ cứng rắn phía dưới, theo động tác nâng eo ma sát của anh nhẹ nhàng âu yếm, câu người đến tê dại.
Ngôn Trăn bị căng ra có chút trướng, lại bị anh cọ có chút ngứa ngáy, chống tay lên bả vai anh nức nở thở dốc:
“Anh…Anh lần nào chẳng không hung dữ?”
Anh cười, mυ”ŧ môi cô, đưa tay thăm dò dưới váy cô, nắm hai cánh mông đè xuống, đồng thời ưỡn lưng thúc lên. Thân gậy đâm mở tiểu huyệt xoắn chặt, từng chút từng chút thúc vào nếp gấp, nương theo trọng lực cùng dâʍ ɖị©ɧ trơn trượt, rất nhanh cắm tới tận cùng, hai tiếng thở dài cũng đồng thời vang lên.
Anh ôm chặt cô, đè cô bắt đầu hung hăng làm.
Ghế làm việc xa xỉ tiếp nhận trọng lượng của hai người, đệm da mềm lún sâu xuống, in ra vết lõm thật sâu, bị động tác lắc lư phập phồng không ngừng nghiền ép.
Trần Hoài Tự nắm eo cô nhấc lên, thịt huyệt đang cắn chặt côn ŧᏂịŧ chậm rãi phun ra, kinh mạch thô cứng đan xen, dính đầy dâʍ ɖị©ɧ ướt sũng, miệng huyệt đỏ nhạt, ép chặt thịt mềm hai bên.
Côn ŧᏂịŧ rút ra một đoạn, cảm giác áp chế đối với huyệt đạo giảm bớt rất nhiều, Ngôn Trăn hoảng hốt thở hổn hển một hơi, tim còn chưa hoàn toàn buông xuống, lại vào đúng lúc này, anh buông lỏng tay bóp eo cô ra, để cho cô theo trọng lực tự do rơi xuống, đồng thời dùng sức nâng thắt lưng đâm lên, đón ý nói hùa thúc sâu vào trong nhuyễn huyệt.
Dươиɠ ѵậŧ đột nhiên cắm cả cây vào, qυყ đầυ to lớn không chút lưu tình nghiền ép chỗ sâu nhất, khe hở nhỏ nhất trên tử ©υиɠ, bị gắt gao giữ chặt, không thể nhúc nhích thêm nửa phần, thịt huyệt bao quanh, quấn chặt, kẹp đến da đầu Trần Hoài Tự tê dại, nhắm mắt lại, bên môi tràn ra thở dốc thật sâu.
Sâu bên trong đột nhiên bị thúc mạnh mẽ, cảm giác tê dại chua xót từ bụng Ngôn Trăn xông thẳng lên lớn não, lan tràn đến khắp tứ chi, hoàn toàn nổ tung trong cơ thể.

Bình luận (0)

Để lại bình luận