Chương 254

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 254

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghỉ hè đã bắt đầu được nửa tháng, vườn trường cũng đổi từ ồn ào rộn rã sang yên lặng trống trải.
Ngoại trừ một phần sinh viên ở lại trường không về nhà cùng với cư dân thích tới trường tản bộ lúc hoàng hôn, lớn đa số thời gian Hiểu Nhu rất khó có thể nhìn thấy bóng người trong trường.
Thế nhưng như vậy cũng tốt, sẽ không có người nào tới quấy rầy nhã hứng vẽ thực vật của cô.
Cái hồ ở góc trường là nơi Hiểu Nhu thích nhất. Thế nhưng không chỉ có mỗi Hiểu Nhu thích nhất nơi này, còn có rất nhiều học sinh khác cũng thích nơi đây.
Hiểu Nhu đã muốn vẽ thực vật ở đây từ lâu rồi, nhưng không tìm được thời điểm ít người để vẽ.
Khó khăn lắm mới bắt được thời cơ như vậy, nhưng lại phá hỏng thời khắc hôn môi mặn nồng của một cặp đôi, giờ chỉ nghĩ lại tình huống lúc ấy Hiểu Nhu cũng cảm thấy xấu hổ.
Hiểu Nhu mau chóng lắc lắc đầu, ném hồi ức đáng xấu hổ kia ra khỏi óc, tập trung lực chú ý lên việc vẽ thực vật.
Cũng may cô vốn ở thành phố này, nếu không sợ rằng cô khó có thể tìm được cơ hội hoàn thành ước nguyện.
Đặc biệt là vào giữa kỳ, trường lớn học thân thiết với trường cô đã tặng cho trường một cặp thiên nga tượng trưng cho quan hệ hữu nghị của hai trường, trường học nuôi dưỡng chúng nó trong cái hồ này.
Ngày thường khi đi học có rất nhiều người tới đây ngắm cặp thiên nga kia.
Cái hồ trong trường có diện tích rất lớn, không phải lúc nào cũng có thể nhìn thấy thiên nga, cho nên ngày thường luôn có không ít người tới đây ngắm chúng nó.
Cũng may hôm nay hai con thiên nga này cực kỳ nể mặt Hiểu Nhu, giờ phút này chúng nó đang lẳng lặng bơi trước mặt Hiểu Nhu, để Hiểu Nhu có thể thoải mái phát huy kỹ năng vẽ của mình.
Hiểu Nhu vừa bắt tay vào vẽ đã không biết thời gian ngày tháng.
Đột nhiên có vài giọt nước rơi trên giấy vẽ của cô.
Hiểu Nhu nghi ngờ híp mắt nhìn trời, mặt trời còn đang treo ở cao cao, lấy đâu ra nước?
Ngay lúc Hiểu Nhu nghĩ vậy, đột nhiên giọt nước thưa thớt dần dày đặc lên, chỉ chớp mắt đã biến thành mưa to tầm tã.
Đm! Mưa giữa ban ngày!
Hiểu Nhu lập tức nhấc giá vẽ lên, ôm bức tranh còn chưa hoàn thành vào trong ngực.
Cô có thể bị ướt, nhưng tác phẩm cô dốc hết tâm huyết này tuyệt đối không thể bị ướt được!
Hiểu Nhu ôm chặt bức tranh nhanh chân chạy như điên, quyết định tìm một chỗ tránh mưa trước.
Mùa hè thường như vậy, nói mưa liền mưa. Nước mưa xối xả hình thành dòng nước, đập vù vù lên người Hiểu Nhu, khiến Hiểu Nhu không thấy rõ đường nổi.
Ngay lúc Hiểu Nhu chạy như điên tìm chỗ trú, cô nghe được có người đang kêu tên cô.
“Trần Hiểu Nhu, Trần Hiểu Nhu!”
Hiểu Nhu híp mắt, tìm kiếm nơi âm thanh phát ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận