Chương 254

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 254

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cho Nên Là Lỗi Của Cậu Sao
Vi Sinh Hoài Lăng nhíu mày, nhìn anh chị nhà mình.
Vi Sinh Dư Xán kinh ngạc: “Không ngờ rằng các người lại hòa thuận như vậy, thế tương lai lúc bọn tôi trải qua nội dung cốt truyện, các người cũng sẽ không ngăn cản đúng không?”
Bùi Uyên ở bên cạnh chắc chắn: “Đúng, sẽ không, chúng tôi còn có thể âm thầm giúp đỡ.”
“Được rồi, vậy gia tộc Vi Sinh chúng tôi cũng thế.” Vi Sinh Dư Xán vỗ vai Vi Sinh Hoài Lăng, dùng thủ ngữ nói: “Em nhịn chút đi, bây giờ là nội dung cốt truyện của Lâu Thính Tứ, bọn họ đã bàn tới nội dung cốt truyện của ai thì người đó sẽ ở riêng với Kiều Sở Sở, chờ Kiều Sở Sở đi nội dung cốt truyện xong, em lại tìm em ấy chơi.”
Vi Sinh Hoài Lăng nhíu chặt mày, dùng điện thoại gõ một hàng chữ, giọng nói phát ra: “Đương nhiên em có thể nhịn, nhưng chắc có lẽ Lâu Thính Tứ không thích Kiều Sở Sở đâu nhỉ?”
Gia tộc Vi Sinh: “…”
Nhà họ Bùi: “…”
Nhà họ Lâm: “…”
Đột nhiên Bùi Bất Tiện nổi giận: “Sao cậu lại nói lời khiến người ta khó chịu như vậy! Cậu kêu tôi làm sao yên tâm buông tay đây!”
Bùi Du Xuyên cũng căm tức: “Đúng đó, sao cậu lại nói lời người khác không muốn nghe vậy? Đêm nay còn ngủ thế nào được nữa!”
Vi Sinh Hoài Lăng: “?”
Cho nên là lỗi của cậu sao?
Doanh Trần đứng trong góc, ánh mắt chăm chú nhìn phương thức ở chung với gia tộc Vi Sinh và nhà họ Bùi.
Anh ta lại nhìn về phía bóng lưng của Kiều Sở Sở, tròng mắt màu xanh ngọc bích chuyển động ý nghĩ nhìn không hiểu, khóa chặt cô trong tầm mắt.
Kiều Sở Sở tới sau lưng Lâu Thính Tứ: “Anh Lâu.”
Lâu Thính Tứ quay đầu nhìn cô, có chút mừng rỡ: “Cô Kiều.”
Kiều Sở Sở nở nụ cười, nói thẳng: “Gần đây anh có bận không?”
[Tôi muốn xem thử chừng nào thì anh chết.]
Khóe miệng Lâu Thính Tứ giật giật, nụ cười càng thêm tĩnh mịch: “Ngày mai giao dịch với khách hàng, rạng sáng hôm nay trở về nước F.”
Kiều Sở Sở sững sờ, lúng túng dài giọng: “À… Ngày mai à…”
[Vậy thì xong rồi, nhất định không kịp tìm gian tế nữa, sơ ý một chút thì ngày mai sẽ là ngày giỗ của Lâu Thính Tứ!]
Sắc mặt Lâu Nguyệt Tuyệt trắng bệch, cậu bé sợ hãi nhìn cha mình.
Lâu Thính Tứ trấn an mà vỗ vai con trai: “Cô Kiều có chuyện gì không?”
Kiều Sở Sở cắn môi, rối rắm cúi đầu.
[Rạng sáng hôm nay Lâu Thính Tứ đã đi rồi, tiên đoán cũng không đặc biệt nói cho mình biết gian tế là ai, vậy nên mình cũng không thể chắc chắn, không có chứng cứ cũng không thể nói lung tung. Nhưng nếu mình mà đi, mình có thể đoán được gian tế thật sự. Đến lúc đó mình có thể kéo Lâu Thính Tứ từ Quỷ Môn quan trở lại trước khi nội dung cốt truyện bắt đầu.]
[Như vậy Lâu Nguyệt Tuyệt sẽ không chết, anh bảy của mình cũng sẽ không chết, tất cả mọi người sẽ không chết!]
Cô cắn răng: “Tôi muốn ra nước ngoài với anh được không?”
Hai mắt Lâu Nguyệt Tuyệt tỏa sáng, vui vẻ nhìn về phía cha mình.
Lâu Thính Tứ có chút bất ngờ, nụ cười không chạm tới đáy mắt cuối cùng cũng có thêm vài phần chân thành: “Vì sao?”
Cô không sợ chết ở nước F không trở về được sao?
Kiều Sở Sở cắn môi, trong lòng cũng có chút run sợ: “Tôi muốn đi chơi một chút.”
[Đừng hỏi tại sao anh trai à, hỏi chính là tôi muốn cứu anh. Nếu anh chết, có lẽ Lâu Nguyệt Tuyệt cũng không sống được. Đứa nhỏ này còn nhỏ không thể không có người thân được.]
[Hơn nữa tôi cũng đã thay đổi tương lai của anh rồi, nếu anh lại chết, vậy thay đổi lúc trước của tôi xem như công cốc! Không thể để lãng phí được!]
Lâu Nguyệt Tuyệt vui vẻ nhìn Kiều Sở Sở, trong mắt đều là trái tim.
Chị gái muốn bảo vệ cha của cậu bé!
Chị gái thật tốt!
Khóe miệng Lâu Thính Tứ nở nụ cười thâm sâu khó lường.
Anh ta không muốn cho Kiều Sở Sở đi.
Bởi vì anh ta đã có kế hoạch.
Nhưng vẻ mặt Kiều Sở Sở chân thành, giống như một đứa trẻ tội nghiệp, dáng vẻ không cho cô đi thì cô sẽ không yên lòng.
Anh ta vui vẻ đồng ý: “Anh cô cho phép thì tôi sẽ đưa cô đi.”
Kiều Sở Sở vỗ đùi: “Được!”
Cô xách váy chạy tới bên cạnh Bùi Uyên, hào hứng nói gì đó.
Ba phút sau cô lại xách váy chạy về: “Anh tôi đồng ý rồi!”
Lâu Thính Tứ nhìn về phía Bùi Uyên.
Bùi Uyên và mấy người anh trai khác nhíu chặt mày mà nhìn về phía bọn họ, rõ ràng lo lắng, âm thầm mở miệng: “Chăm sóc em ấy cho tốt, đừng để em ấy đến nơi nguy hiểm.”
Đôi mắt Lâu Thính Tứ trầm xuống, anh ta mỉm cười với Kiều Sở Sở: “Được, anh của cô đã đồng ý, vậy tôi cũng đồng ý.”
Kiều Sở Sở vui vẻ: “Vậy còn chờ gì nữa, đi thôi!”
Cô xách váy vội vàng rời khỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận