Chương 254

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 254

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn che miệng Minh San, ôm cô trốn phía sau núi giả.
Lúc này hai cha con đều trần trụi, bị thấy mà nói có lẽ thật sự phải giết người diệt khẩu.
Nhưng mà thường ngày Thanh Viên chỉ có ba người phụ nữ, Lâm Thị vẫn luôn nằm trên giường, có đi lại chỉ có Tiểu Thanh và Minh San.
Mà Tiểu Thanh bận việc vặt, rất ít khi đến sân sau này, hai cha con đều biết rõ điểm ấy mới có thể không kiêng nể gì chơi lộ ra.
Vậy thì người này là ai?
Minh San cũng nghe được một chút động tĩnh, biểu cảm vốn tao lãng mê ly lập tức biến thành hoảng sợ và hoảng loạn, cô càng sợ hãi rúc vào trong lòng cha.
Thích Kỳ Niên ôm chặt cô, im lặng an ủi.
Âm thanh kia dần cách bọn họ gần hơn, trái tim Minh San như vọt tới tận cổ họng, ngay cả thở đều trở nên cẩn thận.
Dưới khẩn trương cao độ như vậy, nhục huyệt của cô vẫn không chịu khống chế mà dùng sức kẹp chặt, kẹp đến Thích Kỳ Niên cau mày, trong đôi mắt thâm thúy tràn ngập du͙c vọng.
Tiểu tao hóa, lúc này còn không quên lăn lộn hắn.
Hắn vốn định đưa đẩy côn thịt tiếp tục thao cô, kết quả bên kia núi giả đột nhiên truyền đến tiếng thở dốc hỗn loạn dồn dập, động tĩnh này khiến Thích Kỳ Niên không thể không nhịn xuống xao động trong lòng.
“Ừm… Đủ rồi.”
Là giọng Tiểu Thanh
Minh San ngây ra một lúc, rất rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm, nếu là Tiểu Thanh vậy thì không cần quá lo lắng.
Thích Kỳ Niên nghe ra giọng điệu của Tiểu Thanh không đúng trước tiên, vì thế tiếp tục che miệng con gái, bảo cô cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên kia.
“Ừm… Ưm…” Tiểu Thanh yêu kiều hừ hừ, nhỏ giọng nói “Được rồi, hôn một lát là được, hôn lâu tiểu thư sẽ phát hiện mất.”
Minh San nghĩ thầm Tôi đã phát hiện.
Lúc này một giọng nam khác truyền tới
“Đại soái đi vào, bọn họ không nhanh xong việc như vậy, em để anh cọ một lát thôi, chỉ một lát.”
Minh San nghe ra được, đây là giọng phó quan Trương.
Xem ra hai người này cũng ngầm chơi trò hạ lưu, không biết bọn họ đã chơi tới bước nào, dáng vẻ của Tiểu Thanh ngây ngốc như vậy, có lẽ sắp bị ăn sạch.
“Không được.” Tiểu Thanh có chút khó xử từ chối “Trời còn chưa tối, em còn phải đi hầu hạ phu nhân ăn cháo, buổi tối anh lại đến đi.”
Phó quan Trương không thuận theo, ôm cô ấy tiếp tục hôn môi, Tiểu Thanh nhanh chóng bị hôn mềm, nghẹn ngào nói
“Vậy, vậy anh nhanh lên, đừng cọ lâu quá.”
“Được, cục cưng ngoan, em thật tốt.”
“Ừm…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận