Chương 255

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 255

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

254 Chia tay, đi tìm cô 1
“Sao em lại ở đây?”
Dưới ánh đèn, gương mặt cô gái ửng hồng, đuôi mắt khóe mày đều là xuân sắc.
Trong nháy mắt một thân lửa nóng của Lục Nhất Hoài rút lui, giống như bị giội cho một gáo nước lạnh.
Ánh mắt người đàn ông thâm trầm nhìn quanh phòng, sau đó trở lại trên mặt cô, lông mày cau chặt, lời nói cũng theo đó lạnh lùng “Đã muộn như thế, em vào bằng cách nào.”
Chu Thấm vẫn không nói lời nào, nhìn ra được lần đầu tiên làm loại chuyện này, đáy mắt đuôi mày đều là e lệ, đỏ đến tận mang tai.
Hô hấp đè nén, lúc này Lục Nhất Hoài mới phát giác ra áo ngủ của chính mình đã bị cọ rớt hơn phân nửa, cô gái dưới thân mặc áo ngủ mỏng, có chút còn hơn không.
Lục Nhất Hoài hơi dừng lại một chút, ánh mắt sắc bén, đứng dậy đồng thời đi qua bên cạnh kéo chăn mền, Chu Thấm lại nhanh tay nhanh mắt ôm lấy cổ anh ta, quấn chặn, cứng rắn và mềm mại một lần nữa kề nhau.
“… Nhất Hoài.”
Chu Thấm không cho anh ta đi, không thèm đếm xỉa, quyết tâm không để ý đến xấu hổ cọ lấy cổ anh ta, tiếng thổ lộ kiều mị, nhưng tay còn chưa vuốt ve l ng ngực anh ta đã bị túm lấy.
Động tác của người đàn ông vô cùng nhanh, chờ đến khi cô ta kịp phản ứng thì Lục Nhất Hoài đã nhanh chóng xoay người xuống giường, kéo chăn qua đắp lên người Chu Thấm.
Gian phòng tối tăm, gương mặt đang nhìn cô ta, ánh mắt sắc bén, nhìn cô ta một lúc lâu, giống như muốn răn dạy.
Sau cùng chỉ nói một câu “Con gái đừng hạ thấp chính mình như thế.”
Lời này không khác gì một cái tát lên mặt Chu Thấm, thấy anh ta quay người, Chu Thấm đột nhiên từ trên giường ngồi dậy.
“Vậy cô ta thì sao?” Chu Thấm rống to “Vì sao Lâm Chi Nam lại có thể chứ?”
Bước chân Lục Nhất Hoài dừng lại.
“Buổi sáng hai người ở rừng cây anh anh em em, cho rằng không ai nhìn thấy ư?” Sau lưng, giọng nói sắc bén lại nghẹn ngào “Lục Nhất Hoài, anh có biết đó là người phụ nữ của anh em thân thiết của anh hay không?”
Lời này khiến trái tim của người đàn ông bị siết chặt, lúc anh ta quay người, cô gái trên giường đã khóc nức nở, nói.
“Anh có biết cô ta cũng chỉ là một thế thân mà thôi, anh có biết cô ta cùng em họ Đường Tử Dự của anh dây dưa không rõ? Anh có biết rõ ràng cô ta có Giang Đình còn quấn lấy anh?”
Cô ta khàn giọng lên án “Anh nói con gái đừng tự hạ thấp chính mình như thế, cô ta thì sao? Chu Thấm em có gì thua kém cô ta chứ?”
Lúc nói xong những lời này, nước mắt cô ta đã rơi đầy mặt, đồng tử Lục Nhất Hoài co rụt, trầm mặc nhìn cô ta một lúc lâu, sau đó rút một tờ khăn giấy đưa đến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận