Chương 256

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 256

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một người một con mèo đạp gió lao đi, dựa theo ký hiệu vào cửa lần trước, họ đã thành công bước vào Tiểu Bồng Lai.
Họ đi dọc theo con đường, chưa được hai bước đã nghe thấy tiếng chim hót líu lo trên đầu, Hoa Thái Tuế ngẩng đầu nhìn thấy một con phượng hoàng lông vàng óng bay ra khỏi đám mây trắng.
“Yến Tuyền!” Hoa Thái Tuế hưng phấn không ngừng kêu meo meo: “Quả nhiên ngươi ở đây, meo!”
Yến Tuyền cúi người lao xuống, khi cách mặt đất một tấc, nàng biến thành hình người, hỏi: “Sao các ngươi lại đột nhiên tới đây?”
“Chúng ta bị Mật Tông bắt nạt, meo meo!” Hoa Thái Tuế nhảy dựng lên mách tội với Yến Tuyền, so với sự hưng phấn cùng tức giận của nó, Yến Tuyền tựa hồ bình tĩnh hơn, đè Hoa Thái Tuế lại, để cho nó chậm rãi kể cho nàng nghe.
Trong lúc nói chuyện, Yến Tuyền dẫn bọn họ đi gặp Tống Thanh Dương đang đàm đạo với Tửu nương nương.
Nghe họ nói xong, Tống Thanh Dương cau mày nói: “Mật Tông không chỉ thờ Phật mà còn thờ phụng cả ma và quỷ. Những thứ như máu, thịt, lòng, ruột và não mà các ngươi nhìn thấy trong Phật đường không phải của động vật, mà là của con người, cái chậu nhầy nhầy đó hẳn là dịch của con người. Trước giờ họ luôn thích dùng con người làm vật hiến tế, nói là hiến tế cho thần phật, nhưng có vị thần phật đàng hoàng nào lại đi ăn thịt người, chỉ có lũ yêu ma quỷ quái mới thích ăn thịt người thôi.
Những kẻ tấn công ngươi chắc là những con ma quỷ mà chúng tôn thờ, ngươi đánh không lại bọn chúng, là bởi vì ngay từ khi bắt đầu ngươi đã dồn sự chú ý vào Lạt Ma và kèn xương, và không đề phòng pháp thuật của chúng. Nếu ta đoán không nhầm, chỉ có một con quỷ là thực sự tấn công ngươi thôi.
Linh hồn ngươi thoát khỏi thân xác là đúng, chỉ cần trong vòng bảy ngày lấy lại được thân xác thì vẫn có thể sống lại.”
“Vậy thì không nên chậm trễ nữa, chúng ta hãy nhanh chóng đi thôi.”
Hoa Thái Tuế sợ thân xác của Huyền Thanh sẽ bị bọn chúng biến thành pháp khí, nên vừa nghe Tống Thanh Dương nói vậy liền vội vã muốn rời đi.
“Ừm.”
Tống Thanh Dương đồng ý, sau đó nhìn Yến Tuyền: “Muội biến hình chắc không có vấn đề gì chứ?”
“Không vấn đề.”
Hoa Thái Tuế chợt nhớ tới điều gì đó, hỏi: “Yến Tuyền tiến vào tiên đạo, đã là thần tiên rồi, meo, nhưng chẳng phải các ngươi nói, thần tiên không được can thiệp vào chuyện ở trần gian sao?”
“Ta vẫn chưa nhận được phong chức, vẫn là một tán tiên, tán tiên thì không có nhiều cấm kị như vậy. Chẳng phải Vọng Càn Khôn đã tạo ra Tiểu Bồng Lai này cho đám Tửu nương nương sao? Vậy thì điều niên cũng bị tán tiên khống chế. Chỉ cần không tạo ra nhân quả thì đều không cản trở việc tu hành.”
“Vậy tán tiên có thể có tình cảm không?” Huyền Thanh nhắc nhở bọn họ: “Tống lão phu nhân và Hoa Dung vẫn luôn chờ các ngươi trở về thành thân đó.”
Yến Tuyền sửng sốt, Tống Thanh Dương bên cạnh tựa hồ cũng đã có chuẩn bị sẵn, nói: “Trời có tình trời sẽ già, trăng không hận trăng sẽ tròn. Chỉ có lớn đạo vô tình mới có thể vận hành nhật nguyệt, so với chúng sinh trong thiên hạ, tình yêu nhỏ bé giữa chúng ta thật sự không đáng nhắc đến.”
Tống Thanh Dương nói xong, nhìn sang Yến Tuyền, chờ đợi câu trả lời của nàng.
Yến Tuyền im lặng hồi lâu, muốn phủ nhận, nhưng sau khi suy nghĩ trong lát, nàng vẫn gật đầu.
Không biết vì sao, từ khi Niết Bàn trọng sinh, nàng trở nên lạnh lùng hơn rất nhiều, dường như không gì có thể ảnh hưởng đến thất tình lục dục của nàng, mỗi ngày nàng đều không buồn không vui, mây lặng gió yên. Cho dù khỏa thân đối mặt với Tống Thanh Dương, nàng cũng không có chút cảm xúc nào, về phần dục vọng lại càng ít hơn.
Tống Thanh Dương nhận thấy sự xa lánh của nàng, cũng dần dần giữ khoảng cách với nàng, hai người đã ngầm hiểu ý nhau, không còn nói đến chuyện tình cảm nữa, nếu bây giờ Huyền Thanh không nhắc đến, nàng cũng quên mất mình đã đính hôn với Tống Thanh Dương.
“Meo!” Hoa Thái Tuế kích động kêu một tiếng ngắn, giống như bị kết quả này dọa sợ, nó biết Yến Tuyền và Tống Thanh Dương đã trải qua bao nhiêu chuyện, cũng biết hai người họ yêu nhau đến nhường nào, cho nên nói sao nó cũng không tin Yến Tuyền đã thay đổi.
So với sự ngạc nhiên của Hoa Thái Tuế, trong lòng Huyền Thanh hiểu rất rõ nhưng cũng không chỉ ra, chỉ nói: “Các ngươi có thể buông bỏ tình cảm, một lòng tu luyện là tốt nhất rồi, đây cũng là một kiểu bên nhau đến mãi về sau.”
Lời nói của Huyền Thanh khiến Yến Tuyền khẽ cau mày, sau khi bước vào tiên đạo, nàng phải cắt đứt tình cảm của mình mới có thể tiếp tục tu luyện, chỉ cần nàng cắt đứt tình cảm của mình, vậy thì Tống Thanh Dương vì nàng mà hạ phàm, sẽ không còn bị tình yêu trói buộc mà trở về Cửu Thiên rồi, có lẽ kết cục giữa họ đã sớm được định đoạt rồi.
Nghĩ đến đây, Yến Tuyền ngẩng đầu nhìn Tống Thanh Dương, chắc là hắn đã biết cái kết này từ lâu rồi, mới có thể bình tĩnh tiếp nhận sự xa lánh của nàng sau khi sống lại.
“Biểu ca, xin lỗi huynh.” Yến Tuyền có chút áy náy, dù sao thì Tống Thanh Dương cũng vừa mới vì nàng mà chặt đứt tiên căn.
Tống Thanh Dương lắc đầu, không nói thêm gì nữa, mấy người tạm biệt Tửu nương nương và những yêu tinh khác ở Tiêu Bồng Lai rồi lên đường trở về.
Trong Kinh thành, pháp hội kéo dài 7749 ngày vẫn chưa kết thúc, thu hút dòng người vào chùa nghe kinh không ngừng, Yến Tuyền vốn muốn lén đi theo đám đông vào trong, nhưng Tống Thanh Dương có dáng người rất đỗi nổi bật, hắn còn rất nổi tiếng ở Kinh thành, hầu hết những người trong cuộc diễu hành đều đã từng nhìn thấy hắn trước đây, chưa kể ở đây có rất nhiều lớn nhân làm quan trong triều, vì vậy, bọn họ vừa lộ mặt đã bị người ta nhận ra.
Người của Tống gia cũng có mặt, nghe mọi người nói bọn họ đã về, đã nhanh chóng sai người mời bọn họ ra trước.
Tống lão phu nhân và Hoa Dung là hai người vui nhất, nắm tay hai người hỏi an đủ điều, không muốn buông ra.
Yến Tuyền cong môi mỉm cười trả lời, nhưng nếu nhìn kỹ, trong mắt nàng không hề có ý cười. Yến Tuyền cũng nhận ra, nàng phát hiện ra mình như đã mất đi khả năng vui buồn giận dỗi, trái tim của nàng như một vũng nước đọng, dù thế nào cũng không tạo ra được sóng.
Trước đây tình trạng này nàng đã nhận ra khi gặp lại Hoa Thái Tuế và Huyền Thanh ở Tiểu Bồng Lai rồi, nhưng sự chú ý của nàng bị chuyển hướng bởi sự việc ở chùa Thiên Chiếu, lúc này nàng nhìn thấy Hoa Dung và di mẫu, nhìn thấy sắc mặt của bọn họ.
Điều này khiến nàng hoài nghi rốt cuộc bản thân bị làm sao? Sao Niết Nàn trùng sinh một lần mà trái tim của nàng lại trở nên sắt đá vậy?
Đúng là thần tiên phải cắt đứt tình cảm, cấm dục là không giả, nhưng không ai nói thành tán tiên xong là hoàn toàn vô tình vô dục, trước khi Tống Thanh Dương khôi phục ký ức thành thần, không phải vẫn không thể kiềm chế được việc rung động với nàng sao?
Yến Tuyền càng nghĩ càng sợ hãi, tuy nhiên, nàng chưa kịp đoán ra mối liên hệ bên trong thì công công hầu hạ kề cận Hoàng đế đã đến mời bọn họ đến gặp.
Yến Tuyền không còn cách nào khác, đành phải dừng suy nghĩ của mình lại, theo Tống Thanh Dương đi gặp Hoàng đế.
Hơn một năm không gặp, Hoàng đế trông trẻ hơn trước rất nhiều, vẻ ngoài rạng rỡ nhưng lông mày lại có chút nham hiểm, dữ tợn, không còn nghiêm túc ôn hòa như trước.
Tiêu Cửu Uyên cũng ở đó, từ khi Yến Tuyền xuất hiện, ánh mắt của hắn ta đều không chút do dự dán chặt vào người Yến Tuyền.
Sau khi Tống Thanh Dương chào Hoàng đế xong, Tiêu Cửu Uyên ngắt lời nói: “Đã hơn một năm không gặp, tu vi của Yến tiểu thư ngày càng tiến bộ, dung mạo cũng càng ngày càng xinh đẹp.”
“Làm gì có, làm gì có, Thế tử quá khen rồi. Ngược lại, tu vi của Thế tử đã tiến bộ hơn trước rất nhiều. Chắc hẳn cũng không thiếu sự chỉ điểm của Lạt Ma được.”
Yến Tuyền lập tức chuyển chủ đề sang vị Lạt Ma đang thuyết pháp, nhìn đồ tế lễ được bày trên bàn thờ.
“Từ lâu ta đã nghe nói Mật Tông tế người, lột da để chép kinh, lấy xương để làm đồ dùng. Hôm nay nhìn thấy quả thực là như thế này, thoạt nhìn ta còn tưởng rằng mình đã vào địa ngục rồi, dù sao thì nhìn sao cũng không giống một Phật đường.”
Lời của Yến Tuyền mang đầy ý châm chọc mỉa mai, nói với giọng quái gở, hoàn toàn không nể mặt hắn ta chút nào, không thèm để ý tới hắn ta và Hoàng đế.
“Yến tiểu thư không biết đấy thôi, những tù nhân dùng làm vật hiến tế đều là tử tù. Cho dù chúng ta không giết bọn chúng bây giờ thì sớm muộn gì bọn chúng cũng sẽ chết. Tốt hơn là để bọn chúng làm cống phẩm và vật hiến tế cho thế giới, cho chư thần, cũng có thể coi là tiêu trừ tội lỗi, tích lũy công đức tối thượng rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận