Chương 256

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 256

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đối Xử Khác Biệt
Mặt Lâu Thính Tứ trầm xuống, giơ chân đạp anh ta: “Cút!”
Người bạn nhanh chóng né tránh: “Được được được, tôi cút, cậu cứ tự nhiên, dù sao đây là máy bay của cậu, cậu là lớn nhất.”
Bên trong khoang này cũng chỉ còn lại hai người bọn họ.
Lâu Thính Tứ do dự một phen, đứng dậy đi tới bên cạnh Kiều Sở Sở: “Ăn dâu tây à?”
Kiều Sở Sở cầm nửa quả dâu trong tay, động tác nhai nuốt hơi khựng lại, giống như chuột hamster ăn vụng bị phát hiện: “Phải.”
[Hi vọng anh ta không biết mình nghe thấy đoạn đối thoại kia, nếu không thì xấu hổ chết mất.]
Lâu Thính Tứ đen mặt, hung dữ nhìn về phía phòng riêng của bạn mình, khí tràng trầm xuống trong nháy mắt.
Kiều Sở Sở nhạy cảm phát hiện.
[Anh ta không vui? Chẳng lẽ là vì sau khi mình lên máy bay thì chủ động kéo dài khoảng cách với anh ta, anh ta cảm thấy mình đang lợi dụng anh ta để ra nước ngoài miễn phí?]
[Vậy không được, mình đã từng chiếm lợi của ai ngoại trừ anh mình chứ? Tuyệt đối không thể để cho anh ta hiểu lầm mình được!]
Cô nở nụ cười thân thiện, đưa trái cây cho anh ta: “Ăn chung nhé?”
Lâu Thính Tứ khựng lại, liếc chỗ trống bên cạnh cô.
Anh ta do dự một hồi, cuối cùng ngồi xuống, bình tĩnh cách xa cô một chút.
Rất rõ ràng, Lâu Thính Tứ cũng không thích ngồi gần cô quá, nhưng vì nguyên nhân nào đó mà vẫn ngồi bên cạnh cô.
Có một loại cảm giác mất tự nhiên không thể kề sát cô, nhưng trong lòng muốn không có ngăn cách với cô.
Kiều Sở Sở không bỏ qua chi tiết nhỏ này: [Đúng rồi, suýt chút nữa mình quên mất, bản chất Lâu Thính Tứ sợ phái nữ.]
[Lâu Thính Tứ không thích có quá nhiều tiếp xúc tay chân và ở gần con gái, mình vẫn nên cố gắng làm ra hành động khiến anh ta không thoải mái thì hơn.]
Ánh mắt của Lâu Thính Tứ quét qua bên mặt của Kiều Sở Sở, gương mặt u ám dần dần trở nên sáng sủa.
Kiều Sở Sở đưa đĩa trái cây tới trước mặt anh ta: “Anh cầm bên này đi, tôi chưa chạm vào đâu.”
Lâu Thính Tứ nhìn đĩa trái cây được cô bày biện tinh xảo, khóe miệng cong lên một cái khó nhận ra.
Kiều Sở Sở có một ưu điểm, chính là trước sau như một, trông đơn giản như vẻ bề ngoài.
Hơn nữa biết chừng mực, lễ phép, còn biết tránh chạm vào vùng cấm của bạn bè.
Anh ta cầm một quả dâu, giọng nói nhẹ nhàng: “Ngày mai tôi sẽ bàn chuyện làm ăn, sau khi xong tôi dẫn cô đi chơi.”
Đột nhiên thần kinh Kiều Sở Sở căng thẳng: “Lúc bàn chuyện làm ăn có thể đưa tôi đi cùng không? Tôi chưa nhìn thấy loại làm ăn như vậy, còn có thể cho tôi một ít linh cảm, ví dụ như nam chính của tôi cũng có nghề nghiệp nguy hiểm gì gì đó!”
Trong lòng của cô hài lòng.
[Lý do này của mình thật thông minh, dùng lấy tư liệu thực tế cho truyện tranh để ngụy trang, kiểu gì cũng sẽ không bị người khác hoài nghi.]
[Nhưng bên cạnh Lâu Thính Tứ có một kẻ phản bội, nếu mình có mặt có thể giúp anh ta nhận ra.]
Lâu Thính Tứ cười khẽ, mạnh mẽ nhét quả dâu tây to bằng nắm tay trẻ con vào miệng cô: “Không được.”
Kiều Sở Sở bị dâu tay cỡ lớn chặn miệng, vô thức há miệng ngậm chặt: “Ưm ưm ưm?”
Vì sao?
Đôi mắt Lâu Thính Tứ tối lại, như bị quỷ thần xui khiến mà vươn tay ra, dùng ngón tay nhét dâu tây vào miệng cô từng chút từng chút một.
Kiều Sở Sở nhíu mày, quay đầu đi: “Ưm ưm ưm! Ưm ưm ưm!”
Đừng đút, không ăn được!
Thế nhưng anh ta lại bóp cằm cô, nhẹ nhàng chọt đoạn cuối quả dâu một cái, rất cứng rắn mà nhét vào.
“Nguy hiểm.”
Anh ta bình tĩnh nhìn đôi má căng phồng của cô, ánh mắt tĩnh mịch: “Rất nguy hiểm.”
Kiều Sở Sở: “…”
[Tôi thấy anh mới nguy hiểm đó, tôi không muốn ăn còn đút dâu tây cho tôi ăn, nếu quả dâu này lớn hơn chút nữa thì có thể làm tôi nghẹn chết.]
Yết hầu Lâu Thính Tứ chuyển động lên xuống, anh ta quay đầu đi uống một ngụm rượu vang.
Kiều Sở Sở không cam lòng cắn dâu tây, ai oán nói: “Vậy tôi nhắc nhở anh, anh phải cảnh giác một chút, lỡ như bên cạnh anh có kẻ phản bội thì xong đời rồi, nói không chừng anh sẽ chết, công việc này của anh cực kỳ nguy hiểm!”
Anh ta cong môi cười: “Ừm, được được được.”
Kiều Sở Sở cảm giác anh ta rất qua loa: “Tôi nghiêm túc đó, tôi bói Tarot tính ra, ấn đường của anh biến thành màu đen.”
Lâu Thính Tứ nhướng mày, trêu chọc cô: “Nhưng ấn đường biến thành màu đen không phải là cách nói của coi bói kiểu Trung Quốc sao? Bài Tarot cũng nói ấn đường biến thành màu đen hả?”
Kiều Sở Sở nghẹn họng: “… Tôi am hiểu Trung Quốc và phương Tây kết hợp.”
Lâu Thính Tứ chế nhạo: “Nhưng tôi không thấy cô mang bài đến.”
Khóe miệng cô giật giật, già mồm: “Tôi dùng app cũng đoán chính xác, không được sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận