Chương 256

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 256

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghĩ đến đối phương cứu mình xuấtphát từ mục đích thuần khiết như vậy, Chức Vụ càng cảm thấy áy náy hổ thẹn hơn bao giờ hết.
Nàng cầm chiếc hộp trên tay, bỗng trở nên lúng túng, “Xin lỗi, Hầu gia có ân cứu mạng với ta, nhưng…”
Nhưng vừa rồi nàng đã bất cẩn làm hỏng mỹ ngọc định dâng cho Cố Tuyên Thanh.
Cố Tuyên Thanh lắc đầu nói “Không sao.”
Y như nhìn thấu sự bối rối tɾong mắt nàng, “Nếu Cố tiểu thư cảm thấy không yên tâm, có thể chuẩn bị cho ta một phần lễ vật khác.”
Chức Vụ sững lại, nghĩ đến y đang trấn an cảm xúc hổ thẹn của mình, trái tim càng mềm nhũn vì sự tinh tế của y.
Thiếu nữ gật đầu, đồng ý, “Được.”
“Ta nhất định sẽ chuẩn bị lễ vật trước tiệc mừng thọ của Hầu gia.”
Nàng hỏi thêm “Chỉ là không biết Hầu gia thích gì?”
Cố Tuyên Thanh cúi đầu nhìn nàng, khóe môi nở một nụ cười nhẹ, “Ta thực sự có một món yêu thích.”
Y nói rồi đặt chén trà xuống, đứng dậy, bảo Chức Vụ the0 y.
Chức Vụ tuy không hiểu nhưng vẫn nhấc chân bước the0, thấy y đưa mình đến một gian phòng ấm khác.
Trên giá gỗ trầm tɾong gian phòng đó có một chiếc hộp bằng gỗ du cũ kỹ, một tay Cố Tuyên Thanh đặt sau lưng, không chủ động lấy xuống, ngược lại nói với Chức Vụ “Phiền Cố tiểu thư lấy nó xuống giúp ta.”
Trong lòng Chức Vụ càng thêm hoang mang, khi tay nàng cầm lấy chiếc hộp, mở ra, lại thấy bên tɾong có một túi gấm trống rỗng.
Sau đó, bên tai nàng lại vang lên giọng nói của Cố Tuyên Thanh.
“Trước khi ta rơi xuống vách đá, muội muội ta đã hứa sẽ làm cho ta một túi gấm…”
“Không biết Cố tiểu thư có nhớ chuyện này không?”
Ngón tay Chức Vụ đặt trên hộp run lên, lập tức ngẩng đầu lên tɾong sự ngỡ ngàng.
Nhưng những gì nàng nhìn thấy vẫn là khuôn mặt ôn hòa của Cố Tuyên Thanh.
Y nhìn nàng với ánh mắt dịu dàng như thể đã chờ đợi nàng ở đây từ rấtlâụ
Việc dâng ngọc không phải là mục đích chính.
Dâng mỹ nữ cũng không phải…
Nguyên nhân thực sự là do hiện tại Cố Tuyên Thanh đã có quyền thế nên nhà họ Cố ở Vân Lăng không dám có ý định lợi dụng͟͟ Chức Vụ nữa.
Chỉ cần nàng giáp mặt dâng ngọc cho Cố Tuyên Thanh là đủ.
Vì vậy việc ngọc vỡ h0àn toàn không quan trọng.
Chức Vụ cảm thấy vô cùng khiếp sợ, nhưng điều làm nàng khiếp sợ hơn cả là câu nói “trước khi rơi xuống vách núi” của Cố Tuyên Thanh.
Khi còn có ca ca, Chức Vụ rấtyếu đuối.
Những việc như thêu thùa nàng chẳng bao giờ làm nên hồn.
Ca ca nàng từng nói đùa khi nào nàng học được việc thêu thùa thì tự tay làm cho huynh ấy một chiếc túi gấm.
Nhưng đến khi nàng học được cách làm túi gấm thì ca ca nàng đã không còn nữa.
Giờ đây mọi chuyện với Chức Vụ như một vòng tròn kỳ lạ, đi lòng vòng rấtxa, đến khi tưởng như đã đi qua một chặng đường dài, ai ngờ cuối cùng lại quay về điểm xuấtphát, khiến ký ức về thế giới tɾong thoại bản hòa lẫn với thế giới thực, khiến người ca ca của Cố Phán Thanh trở thành… ca ca của nàng?
Sau khi rơi xuống vách núi, ca ca nàng lại không chết…
Cố Tuyên Thanh như đã đoán trước được nàng sẽ kinh ngạc, y kiên nhẫn kể lại từng chuyện tɾong quá khứ.
Cố thị kinh thành và Cố thị Vân Lăng vốn là một nhà.
Sau khi phu nhân qua đời, Cố thừa tướng không còn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa. Gia tộc thúc ép ông cưới vợ sinh con nhưng ông cũng không phản đối quyết liệt.
Cố thừa tướng khôn khéo muốn tìm một bé trai ở Cố thị Vân Lăng để đóng vai con trai của mình.
Như vậy không chỉ tránh làm rối loạn huyết thống gia tộc mà còn tránh được việc phải cưới vợ khác.
Nhưng…
Tại sao người được chọn lại là Cố Tuyên Thanh?
Cố Tuyên Thanh giải thích “Vì sau khi rơi xuống vách núi, ca ca không chết… mà mất trí nhớ.”
Cố thừa tướng muốn đào tạo lại một người nhưng chưa chắc đã đào tạo được ai xuấtsắc.
Ông ta không có nhiều kiên nhẫn với một đứa trẻ không phải con ruột của mình.
Khi đó Cố Tuyên Thanh là một người h0àn hảo sẵn có, ngoài việc mất trí nhớ thì cả diện mạo lẫn phẩm chất đều thượng thừa.
Người mất trí nhớ giống như một đứa trẻ mới sinh, khi tỉnh lại chân tướng thế nào đều do người khác quyết định.
Sau vài năm, ngoài muội muội vẫn nhớ kỹ y, ngay cả người mới đến từ nhà họ Cố ở Vân Lăng cũng không nhận ra y.
Có lẽ dù nhận ra họ cũng chỉ nghĩ ca ca của Chức Vụ đã mất, quý nhân đối diện chỉ có vẻ ngoài tương tự, không dám suy đoán thêm.
Cố thừa tướng nói Cố Tuyên Thanh là trưởng tử, Cố Tuyên Thanh liền đảm nhận trách nhiệm của trưởng tử nhà họ Cố, cũng chăm sóc tốt cho Cố Phán Thanh.
Chỉ với hai điều này thôi đã làm Cố thừa tướng đã rấthài lòng.
Sau nà Cố Tuyên Thanh vì bảo vệ Cố Phán Thanh mà nhận tội thay nàng, đủ để thấy y đã hợp tâm ý Cố thừa tướng đến mức nào.
Chứng mất trí nhớ của Cố Tuyên Thanh đã được chữa khỏi từ một năm trước.
Sau khi khôi phụctrí nhớ, biết rằng mình đã cứu được muội muội, niềm vui tɾong lòng y sao có thể diễn tả bằng lời?
“A Vụ, suýt nữa ca ca đã mất muội.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận