Chương 256

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 256

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh cúi đầu, ôm sống lưng cô, kề môi thở hổn hển bên tai cô, giọng nói khàn khàn nóng bỏng không kiềm chế được: “Anh không nhịn được, bảo bảo.”
Huyệt khẩu ướt đỏ cắn dươиɠ ѵậŧ thô cứng phun ra nuốt vào, thịt non bị lôi kéo nhiều lần, lóe lên ánh nước trong suốt. Anh đưa tay đi xuống, đẩy môi âʍ ɦộ mềm mại ra, tìm được hạt đậu cất giấu bên trong xoa bóp, phối hợp với tiết tấu đâm chọc, rất nhanh liền nhận ra tiếng khóc của cô càng lớn hơn, thân thể mảnh khảnh run rẩy dưới thân anh, cả người căn bản đứng không vững, giơ mũi chân lên móc lấy bắp chân anh, căng thẳng dùng sức, như là muốn cố gắng chống đỡ kɧoáı ©ảʍ điên cuồng kéo cô vào vực sâu này.
Anh một tay chống cái bàn, côn ŧᏂịŧ tìm đúng nếp uốn nơi sâu nhất, mẫn cảm nhất trong huyệt của cô, thẳng lưng dùng qυყ đầυ lặp đi lặp lại kí©ɧ ŧɧí©ɧ đâm chọc, qυყ đầυ cứng rắn trượt qua thịt non nóng ẩm yếu ớt, trêu chọc thần kinh, kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến mức ý thức cô càng ngày càng mơ hồ.
Anh cứ như vậy đâm vào hơn mười cái, Ngôn Trăn khóc hổn hển không ngừng, rốt cục lại một lần nữa cả người căng thẳng, trước mắt trắng xóa, khuỷu tay không thể khống chế giãy dụa, văn kiện trên bàn đều bị quét qua một bên.
Lại phun nữa.
Dâʍ ɖị©ɧ không ngừng từ chỗ kết hợp chảy xuống, dính nhớp trên đùi cô, thấm vào trong thảm dưới chân.
Hoa huyệt sau khi cao trào là thắt chặt nhất, Trần Hoài Tự chôn ở bên trong, nhắm hai mắt không ngừng thở dốc, nhịn xuống ý muốn xuất, rút côn ŧᏂịŧ ra, ôm cô xụi lơ từ trên bàn làm việc xuống.
Sau bàn làm việc chính là một mặt cửa sổ sát đất, giờ phút này trời chiều ngả về phía tây, ráng chiều nhuộm đỏ một mảnh trời, xa xa nhà cao tầng nối liền với đường chân trời, góc cạnh của tòa nhà sắc bén cũng được mạ một tầng ánh sáng, trở nên mềm mại.
Ngôn Trăn tuy rằng đã bị làm không quá thanh tỉnh, nhưng khi nhìn rõ cảnh sắc ngoài cửa sổ không hề che chắn, vẫn hoảng sợ, trốn tránh trong lòng anh: “Không nên…”
“Cửa kính chống nhìn trộm, bảo bối đừng sợ.” Anh vén tóc cô, hôn lên má cô hai cái, lại ngậm môi cô,”Sẽ không có ai nhìn thấy.”
Cô vẫn xấu hổ không tình nguyện, bị anh dỗ dành ôm lấy đặt trên cửa kính, hai chân treo ở khuỷu tay anh, lộ ra chân tâm ướt đỏ, trong lúc thở dốc lại bị cắm đầy.
Ánh chiều tà che đi khuôn mặt phiếm hồng của cô, thần thái mê ly nhiễm tìиɧ ɖu͙© rất câu người. Trần Hoài Tự vừa di chuyển vừa cúi đầu nhìn, ánh mắt trước sau vẫn không rời khỏi cô.
“Nhìn anh này.” Anh nói.
Ngôn Trăn đang mê mang, tập trung ánh mắt, lông mi dài rung động như cánh bướm, trong đôi mắt ứa nước chiếu ra thân ảnh của anh.
Cô chỉ nhìn một mình anh.
Hô hấp của Trần Hoài Tự đột nhiên trở nên trầm xuống, nắm tay cô cũng dùng thêm sức, vừa nhanh vừa nặng mà co rút mấy chục cái, Ngôn Trăn trở tay không kịp, vô lực cao trào lần nữa.
Thời điểm cuối cùng, anh ưỡn lưng nặng nề chôn vào sâu trong nhuyễn huyệt, căng miệng tử ©υиɠ, thở dốc bắn ra.
Anh vẫn bắn nhiều như trước, tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt nặng trịch rót đầy bαo ©αo sυ, cách màng mỏng no đủ đặt ở sâu trong huyệt, trong nháy mắt làm cho Ngôn Trăn có loại ảo giác mình cũng bị bắn đầy, vô thức hừ ra tiếng.
Tìиɧ ɖu͙© cuồn cuộn trong phòng làm việc chậm rãi lặng xuống, Trần Hoài Tự tháo bαo ©αo sυ ném đi, đỉnh qυყ đầυ còn dính chút tϊиɧ ɖϊ©h͙, anh cầm lấy tay cô, dùng đầu ngón tay lau đi, lại rút khăn giấy cẩn thận lau tay cho cô.
Bị cô điều khiển, tìиɧ ɖu͙© thậm chí mất khống chế, theo lẽ đương nhiên tất cả đều nên dâng hiến cho cô.
“Bảo bối thật ngoan, thật tuyệt.” Anh thấp giọng thở hổn hển, ôm cô xụi lơ vào trong ngực, hôn lên má cô, thấp giọng cười, “Anh rất thích đồng phục học sinh.”
Ngôn Trăn hừ hừ hai tiếng, mệt mỏi tựa vào vai anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận