Chương 257

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 257

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cứ như vậy, một năm lặng yên không tiếng động trôi qua. Ngày mai đã là đêm giao thừa, Ôn Điềm cũng sắp đón sinh nhật mười bảy tuổi.
– Trong khoảng thời gian trước khi ăn tết, gần như mỗi ngày cô đều tới viện dưỡng lão.
Trước khi ra khỏi cửa cô đã nhắc ba mẹ rằng năm nay không cần tặng quà sinh nhật quá quý giá cho cô, chính cô còn đi mua rất nhiều gạo dầu với mì gói tặng cho các cụ già.
Hôm nay có tuyết rơi không liền mạch. Tuyết buổi sáng rơi xuống, phủ một lớp thật dày trên mặt đất, dưới ánh mặt trời trông nó có vẻ chói mắt lạ thường.
Khi ra khỏi viện dưỡng lão, Ôn Điềm che kín cơ thể, mang ủng đi tuyết dẫm lên mặt tuyết bước đi.
Cô nghe được tiếng “răng rắc” lại nhặt một cành cây ngồi xổm lên mặt đất viết gì đó.
Một lát sau cô đứng dậy. Trên chục cây ngoài tường viện có mấy con chim sẻ bay lên, chấn động làm rớt mấy mảng tuyết đọng.
Lúc Ôn Điềm ôm quả cầu tuyết chuẩn bị đi, chợt khóe mắt quét thấy một bóng người.
Đối phương mặc một chiếc áo lông vũ, đeo khẩu trang và mũ, nếu chỉ liếc mắt nhìn sang thậm chí còn không thể thấy rõ mặt đối phương.
Thế nhưng Ôn Điềm vẫn có cảm giác như đối phương đang ở ngay trước mặt, cô vẫn luôn cảm thấy mình có quen người kia.
Chân lún sâu trong nền tuyết, hệt như bị thứ gì hút lấy, không thể nhúc nhích nửa phần.
Ôn Điềm thấy đối phương, thậm chí còn không dám bước qua, tim đập thình thịch thình thịch lên.
Anh nghịch ánh mặt trời ban trưa, khi đi tới còn mang theo một trận gió tây bắc.
Trong tay anh cầm một cái túi nhỏ, sau khi đi tới trước mặt Ôn Điềm, anh đưa túi nhỏ cho cô.
“Sinh nhật vui vẻ.”
Ôn Điềm vẫn không ngẩng đầu nhìn anh, cô chỉ rũ mắt nhìn cái túi kia, nói thật nhỏ: “Em có thể nhìn xem nó là thứ gì không?”
“Ừm.” Anh gật đầu.
Lúc này Ôn Điềm mới duỗi tay sờ vào trong chiếc túi kia, cuối cùng lấy ra một cái túi nhỏ bị cột kín, bên trong có một chiếc tai nghe không dây.
Cô nghiêng đầu, đánh giá chiếc tai nghe một hồi sau đó lại nhìn về phía Ôn Diệc Tư, ánh mắt hơi khó hiểu: “Cái này ở đâu ra vậy?”
Ôn Diệc Tư kéo khẩu trang lên trên một chút, sau đó lại cúi đầu tìm tìm.
Khi anh phát hiện bên trong chỉ có thứ này, anh hơi ngơ ngác.
“… Trước đó em nói em làm rớt tai nghe trên đường, vừa lúc anh cũng có tai nghe giống vậy.”
LÔn Điềm nắm lấy tai nghe, đứng tại chỗ một hồi, đột nhiên cảm thấy muốn khóc.
Nhưng hiện tại bên ngoài sáng trưng như vậy, ngẫu nhiên còn có thể thấy người đi đường ngang qua, cô cố gắng nghẹn lại, chỉ là đôi mắt vẫn hồng hồng nhìn anh, không nói nên lời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận